🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 87: 87

Ánh mắt Kiều Tịch rơi xuống thiếu niên trên giường.

Anh cụp mắt xuống, mím chặt môi xanh xao như mất hết máu, yên lặng chờ đợi phản ứng của cô, giống như cún con dù bị chủ nhân vứt bỏ trong giây tiếp theo, nó cũng sẽ không oán hận, nó chỉ biết im lặng chờ đợi chủ nhân nhìn nó một cái.

Trái tim Kiều Tịch đã mềm thành nước, không có khả năng kháng cự lại được.

Lục Hoặc bị bệnh, cô nên ở lại chăm sóc anh.

Lục Hoặc ở đầu bên kia không nhận được phản hồi, giọng nói đầy nghi hoặc của anh vang lên: “Tịch Tịch? Làm sao vậy?”

Lục Hoặc trên giường run rẩy, môi mỏng gần như mím lại thành đường thẳng, anh cũng đang chờ cô trả lời.

Kiều Tịch nhìn Lục Hoặc trên giường, cô nói với Lục Hoặc qua điện thoại: “Có thể em không hoàn thành công việc được nhanh như vậy, Lục Hoặc, hôm nay em không đi được.”

Ngoài cổng trường, Lục Hoặc ngồi trên xe lăn, gió lạnh phả vào mặt khiến đường nét trên gương mặt anh càng thêm lạnh lẽo, nghe được cô nói, anh đáp lại, giọng nói qua điện thoại trầm thấp, dễ nghe, “Được.”

Cúp điện thoại, Kiều Tịch nhìn Lục Hoặc trên giường, cô bắt gặp ánh mắt ướŧ áŧ của anh, giữa đôi mày thiếu niên không giấu được vui mừng.

Đôi môi mỏng thiếu niên không kiềm chế được mà khẽ nhếch.

Như thể cảm thấy bản thân sử dụng thủ đoạn đê tiện giữ cô lại, mặt anh đỏ lên, cằm cúi xuống, thiếu niên muốn giấu mặt dưới lớp chăn bông, cơ thể vốn dĩ đã phát sốt lại càng nóng lên.

“Em có thấy……..” Thiếu niên ở trong chăn cảm thấy thẹn thùng mà cuộn mình lại, anh rũ mắt không dám nhìn cô gái ngồi bên mép giường.

“Hả?”

“Em có thấy anh như vậy là không tốt không?” Anh không dám mở miệng hỏi cô có cảm thấy anh ích kỷ hay không.

Kiều Tịch mỉm cười, “Anh bị bệnh, hy vọng có người bên cạnh là chuyện bình thường, em rất vui khi anh muốn em ở bên cạnh.”

Dù sao, hôm qua khi anh xuyên tới, đối với cô thật lãnh đạm, xa cách, hiếm khi anh trở nên ỷ lại vào cô, cô cao hứng còn không kịp.

Nhiệt độ của thiếu niên dưới chăn lại tăng lên, gương mặt lạnh lùng đỏ bừng, ngay cả vành tai cũng đỏ bừng như bị thiêu cháy, hơi thở anh cũng nóng rực.

Kiều Tịch duỗi tay qua sờ trán anh, “Mặt anh đỏ như vậy, thật sự không cần đưa anh đến bệnh viện sao?”

Bàn tay cô mềm như bông mang theo hơi lạnh chạm vào da anh, thiếu niên thoải mái mà than thành tiếng, yết hầu trượt lên xuống, giữa hai lông mày mang vẻ đẹp ốm yếu.

Kiều Tịch nhìn đến ngẩn người.

Cô đưa tay sờ trán anh lại vô thức dừng ở chỗ lông mày, đầu ngón tay mát lạnh nhẹ nhàng lướt qua lông mày anh, cô không khỏi khen ngợi: “Lục Hoặc, anh thật đẹp.”

Đầu ngón tay cô chậm rãi vuốt ve, lông mày Lục Hoặc không tự chủ được mà giật giật, đầu càng ngày càng choáng váng, mặc cho cô tùy ý trêu đùa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...