Chương 86: 86
Kiều Tịch sợ lạnh, cô nhanh chóng đưa Lục Hoặc lên xe.
Cô đưa cho anh ly trà sữa nóng, “Để anh làm ấm tay.”
Tiểu Lục Hoặc có, anh cũng có.
Lòng bàn tay ấm lên, gương mặt lạnh lẽo của chàng trai mới dần tan đi.
Hai tay Lục Hoặc ôm trà sữa nóng, lòng bàn tay như ẩn chứa ngọn lửa mà dần nóng lên, mãi cho đến khi hơi lạnh trên đầu ngón tay tan biến, anh mới buông trà sữa ra và nắm tay cô.
“A.” Cô không kịp dự phòng bị nắm tay, không khỏi hít hà một hơi, âm thanh thấp nhưng vẫn bị Lục Hoặc nghe thấy.
Lục Hoặc nhanh chóng nhìn xuống thì thấy trên mu bàn tay cô nổi mảng đỏ, làn da cô non mịn, mu bàn tay đỏ bừng rất dễ thấy, “Sao vậy?”
Kiều Tịch muốn thu tay lại bị anh giữ chặt, thiếu niên cúi đầu, nghiêm túc quan sát, “Có phải bị bỏng không?”
“Sao anh lại lợi hại như vậy?” Kiều Tịch khen, “Anh có thể nhìn ra được sao?”
Lục Hoặc ngước mắt nhìn cô, không để cô lái sang chuyện khác, “Tịch Tịch, đây là có chuyện gì?”
Không thể gạt đi được nên Kiều Tịch đành phải nói thật: “Lúc ăn trưa, em không cẩn thận để bị bỏng.”
Lục Hoặc nhìn chỗ bị bỏng, ánh mắt anh nặng nề, “Em bôi thuốc chưa?”
Kiều Tịch gật đầu, không chỉ có bôi thuốc, hơn nữa còn là anh giúp cô bôi.
Lục Hoặc nhìn kỹ, “Dùng kem trị bỏng nào?”
Kiều Tịch đâu có biết buổi trưa dùng kem trị bỏng nào chứ, cô chỉ nhớ rõ lúc đó mu bàn tay đau rát, hơn nữa còn đau đến phát khóc.
Lục Hoặc không yên tâm, anh để tài xế lái xe đến tiệm thuốc, sau đó, anh đi mua thuốc mỡ mới về.
Trong xe, Lục Hoặc nắm tay Kiều Tịch, giảm nhẹ lực giúp cô bôi, “Một ngày bôi hai lần, đêm nay trước khi ngủ, em tự bôi một lần, biết chưa?”
Kiều Tịch gật đầu, Lục Hoặc nhỏ giúp cô bôi thuốc, không ngờ Lục Hoặc cũng giúp cô bôi thuốc.
Lúc đến biệt thự, Kiều Tịch cùng Lục Hoặc tập đi.
Mặc dù là thời tiết lạnh mà anh lại mệt đến đổ mồ hôi, hiển nhiên là rất chật vật.
Cô cầm khăn giấy tới, thân hình mảnh mai dễ chui vào vòng tay anh, để áo khoác đen của anh bao lấy cô.
Kiều Tịch giúp Lục Hoặc lau mồ hôi, “Lục Hoặc, hôm nay tập tới đây thôi, nóng vội sẽ không thành công.” Chỉ có cô biết, nguyên nhân chính cũng không ở chỗ anh có luyện tập hay không.
“Tịch Tịch, anh muốn cõng em, em muốn thử không?” Hai mắt chàng trai rất sáng.
Cô từng hỏi qua, sau khi hai chân anh hồi phục, điều anh muốn làm đầu tiên là gì.
Anh trả lời là cõng cô.
Lúc mới quen nhau, anh không dám hy vọng xa vời, chỉ cầu xin đừng bị cô ghét bỏ quá nhanh. Thời gian trôi qua, anh càng nảy sinh lòng tham, cầu mong có thể ở bên cô.
Bình luận