Chương 85: 85
Cô hỏi thẳng và nhìn anh đầy mong đợi.
Lục Hoặc siết tay, đáy mắt có chút ngượng ngùng, anh rũ mi mắt, không để ý tới hai chân trần của cô, “Không phải.”
Tại sao anh phải quản cô?
Kiều Tịch thấy trên đầu anh xuất hiện lá con, cô mím môi cười trộm, nghe thấy anh phủ nhận, Kiều Tịch đáp: “Ồ.”
Xói xong, cô tiếp tục đi đến phòng tắm.
Rõ ràng là không muốn để ý tới, chuyện cô vốn dĩ chả liên quan gì đến anh.
Nhưng mà anh không khống chế được ánh mắt, bất giác nhìn về phía chân cô.
Chân cô rất trắng, ngay cả gót chân cũng trắng, bước trên thảm tới phòng tắm, trực tiếp giẫm lên đá cẩm thạch màu trắng sứ.
Ánh mắt Lục Hoặc tối lại, như thể chân cô không phải giẫm lên sàn nhà, mà là trái tim anh.
Tay thiếu niên nắm chặt, biểu tình trên mặt càng lúc càng lạnh.
Một hồi lâu, cửa phòng tắm được mở ra, Kiều Tịch bước ra nhưng cô lại bị Lục Hoặc chặn ở cửa.
Trong tay thiếu niên cầm một đôi dép lê hồng nhạt đưa cho cô, “Đi vào đi.”
Kiều Tịch vừa mới rửa mặt xong, gương mặt tinh xảo còn lấm tấm nước, thấy Lục Hoặc chờ cô ở cửa, trái tim nhỏ bé của cô đã sớm mừng đến nở hoa, “Anh vừa nói không quan tâm đến em.”
Cô không quên những gì anh vừa nói đâu.
Chân cô trực tiếp giẫm lên viên đá cẩm thạch trước cửa nhà tắm, bây giờ đang là mùa động, cho dù trong nhà mở máy sưởi thì sàn nhà vẫn lạnh thấu xương.
Lục Hoặc nhíu chặt mày vẫn chưa buông lỏng, rõ ràng anh không nên quản cô, nhưng mà cơ thể lại phản ứng nhanh hơn đầu óc, không chịu khống chế mà ngây ngốc cầm dép đứng ở ngoài cửa chờ cô.
Anh cong người đặt dép trước mặt cô, trên mặt không được tự nhiên, “Mặt đất lạnh đó, đi vào đi?”
Kiều Tịch biết nhìn ánh mắt, khi cô nhận thấy thái độ của thiếu niên đối với mình có chút thả lỏng, cô liền bắt đầu, “Anh không thể có thái độ tốt hơn sao, có cần lạnh lùng như vậy không?”
Lục Hoặc lặng lẽ nhìn cô.
Kiều Tịch không thể thắng nổi ánh mắt lạnh lùng của thiếu niên, cô bước tới, ngoan ngoãn mang dép vào.
Lúc ăn sáng, Kiều Tịch nhờ người đưa bữa sáng lên, hơn nữa lượng ăn còn nhiều hơn bình thường.
Kiều Tịch chờ cha mẹ ra ngoài, ngay cả Triệu Vũ Tích cũng không ở, nhân lúc phòng khách không có người, Kiều Tịch nhanh chóng đưa Lục Hoặc ngồi xe rời khỏi nhà.
Bây giờ đã vào đông, trời bắt đầu lạnh.
Thiếu niên mặc áo khoác đồng phục trên người, bên trong là áo đồng phục mùa hè rất mỏng, sao có thể chống cự được cái lạnh?
Kiều Tịch để tài xế lại đến trung tâm thương mại, cô muốn mua quần áo cho Lục Hoặc.
Trong xe thật an tĩnh.
Bình luận