Chương 84: 84
Kiều Tịch sao có thể nghe lời anh, bây giờ cha mẹ đang ở dưới lầu, Lục Hoặc đột nhiên đi ra tuyệt đối sẽ khiến họ nghi ngờ.
“Anh bây giờ không thể đi ra ngoài.” Kiều Tịch ngăn cản Lục Hoặc, “Anh đột nhiên xuất hiện trong phòng em, anh đi ra ngoài sẽ khiến người khác hiểu lầm và kinh hãi.”
Mắt cô long lanh nhìn anh, “Hiện tại đã tối rồi, nếu anh muốn đi thì ngày mai em sẽ tìm cơ hội đưa anh ra ngoài.”
Đôi môi mỏng của Lục Hoặc mím chặt, anh trầm mặc.
“Em không lừa anh.” Kiều Tịch bảo đảm.
Anh rời khỏi nơi này cũng không có nơi nào để đi, Lục Hoặc bây giờ đang ở trong một biệt thự, cũng không phải Lục gia, nếu anh chạy tới Lục gia hiển nhiên sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Không thể để những người khác phát hiện có hai Lục Hoặc.
Thấy thiếu niên không lên tiếng, Kiều Tịch lại nói thêm: “Vết thương của anh cần phải xử lý, anh chờ em một chút, không được rời đi.”
Lục Hoặc cảnh giác nhìn cô.
“Lục Hoặc, vậy anh ngoan ngoãn ở trong phòng đi, em đi lấy hòm thuốc, rất nhanh sẽ trở lại.” Nói xong, Kiều Tịch nhanh chóng rời khỏi phòng, đóng cửa lại.
Âm thanh của Bạo Phú vang lên: “Chủ nhân, cô không lo lắng Lục Hoặc sẽ không nghe lời cô nói mà chạy ra khỏi phòng sao?”
“Cái gì mà chạy ra, tôi lại không phải yêu quái mà ăn thịt anh ấy.” Kiều Tịch nói: “Hơn nữa, anh ấy sẽ nghe lời tôi.”
Bạo Phú nhắc nhở: “Chủ nhân, bây giờ anh ấy đã quên cô.”
“Cậu câm miệng.” Kiều Tịch không muốn nghe những lời như vậy.
Cô vội vã xuống lầu, vừa lúc cha mẹ Kiều đang ở phòng khách uống trà, cha Kiều mới về không lâu, mẹ Kiều đang nói chuyện phiếm với ông ấy.
Thấy con gái đi xuống, mẹ Kiều cười hớn hở: “Tiểu Tịch.”
“Mẹ, cha, con xuống lấy vài thứ.” Cô lon ton chạy đi.
Kiều Tịch không dám xách cả hộp thuốc lên lầu, sợ cha mẹ thấy sẽ dò hỏi, cô chỉ lấy một lọ thuốc nước và gói tăm bông, sau đó lấy một hộp sữa chua ở tủ lạnh để che đi.
Lúc trở lại phòng, Kiều Tịch nhìn thấy Lục Hoặc đang ngồi yên trên xe lăn, nghe thấy tiếng mở cửa, đôi mắt đen láy của anh nhìn về phía cô.
Ánh mắt anh hơi sắc bén khiến trái tim Kiều Tịch căng thẳng, đột nhiên có hơi khẩn trương.
Cô cầm thuốc đi tới, “Trên mặt anh có vết thương, em giúp anh bôi thuốc.”
“Không cần.” Lục Hoặc trực tiếp từ chối.
Kiều Tịch nhúng tăm bông vào nước thuốc, cô cúi xuống gần anh, “Lục Hoặc, mặt anh đẹp như vậy không thể để biến dạng được.”
Vừa nói, tăm bông trên tay cô liền chạm vào vết thương của anh.
“Tôi đã nói không cần, cô không nghe thấy sao?” Lục Hoặc quay đi, lạnh lùng và xa cách.
Bình luận