Chương 80: 80
Đi đến nơi nghỉ dưỡng đã là gần trưa.
Diệp Tử hân và Hàn Vũ, còn có Phương Đường, một người anh em của Hàn Vũ đã đặt sẵn.
Hai bên đường là khu phố ẩm thực đặc sắc, mỗi một gian hàng đều đắt khách. Khu nghỉ dưỡng được dựng ở lưng chừng núi, ô tô đậu ở bãi đậu xe bên ngoài sơn trang, mọi người phải đi bộ một đoạn mới lên.
Hàn Vũ thông thuộc địa hình, anh dẫn mọi người ra sảnh lấy thẻ phòng.
Sau đó người phục vụ dẫn mấy người đến phòng của họ.
Sơn trang nằm trong khu rừng nguyên sinh, khắp nơi là hoa cỏ cây cối, không khí rất tốt.
Kiều Tịch chậm rãi đi theo Lục Hoặc, nhân viên dẫn họ qua một cây cầu gỗ, bên dưới cầu là một dòng suối nhỏ.
Đến nơi, Kiều Tịch mới phát hiện đó là khu biệt thự được xây dựng bên dòng suối.
Kiều Tịch nhận thẻ phòng từ nhân viên, đẩy cửa bước vào, phòng rộng rãi, sáng sủa. Ngoài ra còn có đài quan sát để ngắm cảnh, bên ngoài là dòng suối nhỏ, phía đối diện là tầng tầng lớp lớp cây xanh.
Quan trọng nhất, Kiều Tịch tìm thấy một bể tắm suối nước nóng bên ngoài đài quan sát.
Đối diện với bể tắm là hai chiếc ghế dài và một bàn trà nhỏ, cũng không biết là để người ngắm cảnh từ đài quan sát, hay là ngắm suối nước nóng.
Hai mắt cô sáng ngời, cũng không biết có ý đồ gì xấu.
Mấy người cùng ăn trưa xong, Diệp Tử Hân cùng Hàn Vũ đến hầm rượu của sơn trang để phẩm rượu, Phương Đường muốn đi tản bộ một vòng, vừa hay bạn của Hàn Vũ, Dương Tối cũng muốn đi nên hài người đã đi dạo bên bờ suối.
Kiều Tịch đưa Lục Hoặc ra khỏi biệt thự, đi đến khu ẩm thực.
Phong cách trang trí của các cửa hàng trên phố tương đối cổ xưa, mang ý nghĩa tham quan phố cổ.
Đi ngang qua tiệm ăn nhanh, Kiều Tịch bị mùi hương hấp dẫn đến mức không thể không dẫn Lục Hoặc vào.
Người trong tiệm cũng không nhiều, Kiều Tịch và Lục Hoặc đều có giá trị nhan sắc cao, hơn nữa Lục Hoặc ngồi xe lăn, sự kết hợp như vậy trong cửa hàng đặc biệt bắt mắt.
Kiều Tịch chọn vị trí bên cửa sổ, vừa mới ngồi xuống, bà chủ liền đi tới.
“Hai vị muốn ăn gì?” Bà chủ đưa thực đơn qua.
Kiều Tịch liếc mắt nhìn năng lượng xanh trên tay đối phương chỉ có 15%, cô theo bản năng nhìn đối phương, bề ngoài bà chủ hiền lành, sắc mặt phờ phạc cũng không tốt lắm.
Bây giờ Triệu Vũ Tích đã không còn hệ thống, cô cũng không lo lắng Triệu Vũ Tích sẽ tấn công đối phương.
Kiều Tịch gọi một phần bánh bao gạch cua, còn có hoành thánh rong biển tôm tươi, còn có một phần bánh pha lê.
“Hai vị vui lòng đợi một lát.” Sau khi gọi món, bà chủ chạy tới phòng bếp chuẩn bị, trong căn bếp nhỏ hẹp bày một chiếc bàn vuông nhỏ, có một cậu bé ngồi bên cạnh chăm chú viết từng nét chữ.
Bình luận