🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 79: 79

 Trang Chủ  

Sau Khi Tôi Cướp Đi Nam Phụ, Nữ Chính Khóc Rồi 

 Chương 79

SAU KHI TÔI CƯỚP ĐI NAM PHỤ, NỮ CHÍNH KHÓC RỒI

Chương 79

 Mỹ Nhân Vô Sương

20/09/2022

 Trước   Sau 

Lục Vinh Diệu và bác sĩ bị sốc, không thể phản ứng kịp.

Đặc biệt là Lục Vinh Diệu, anh ta nằm mơ cũng chưa từng nghĩ đến Lục Hoặc sẽ đứng dậy trước mặt mình, hơn nữa vóc dáng đối phương còn cao hơn anh ta.

Đứa tàn phế đáng thương trước kia thế mà lại cho người ta cảm giác áp bức khó tả.

Ánh mắt anh sắc bén khiến Lục Vinh Diệu theo bản năng muốn né tránh.

Nhận thấy mình yếu đuối, Lục Vinh Diệu thẹn quá hóa giận, anh ta nhìn đi nhìn lại hỏi: “Chân của mày sao có thể…….. sao có thể đứng được?”

Lực tay chàng trai rất lớn, sau khi đoạt lại bức tranh, Lục Hoặc trực tiếp ném cổ tay Lục Vinh Diệu, thắt lưng anh thẳng tắp, so với Lục Vinh Diệu còn cao hơn nửa cái đầu, “Ngoài ý muốn sao? Vừa rồi không phải anh bảo tôi giành lại?”

Bị hất tay ra nên Lục Vinh Diệu loạng choạng, anh ta cực kỳ khó chịu tư thế phải ngước mắt nhìn Lục Hoặc, cho tới nay vẫn là anh ta từ trên cao nhìn xuống Lục Hoặc, chứ không phải bị đối phương nhìn xuống, “Tao đang nói chân của mày, vì sao mày có thể đứng được? Rõ ràng chân của mày vẫn luôn bị tàn tật.”

“Ồ, vừa nãy.” Lục Hoặc cẩn thận cất bức tranh đi, mà giọng nói lại mang theo ý lạnh lẽo, “Không phải anh thấy rồi sao?”

Lục Vinh Diệu không nhìn thấy, trên đỉnh đầu Lục Hoặc lộ ra mầm lá con.

Bác sĩ vội mở miệng: “Lục nhị thiếu gia, tôi sẽ kiểm tra lại chân cho cậu.”

“Không cần, vừa rồi ông kiểm tra không phát hiện ra vấn đề gì.” Bây giờ lực trên đùi Lục Hoặc chỉ có thể chống đỡ vài phút, còn chưa hoàn toàn khỏi hẳn.

Anh ngồi lại xe lăn, “Các người có thể rời đi.”

Lục Vinh Diệu vẫn còn đang khϊếp sợ, “Chân của mày có phải đã sớm tốt rồi hay không? Mày muốn giấu giếm sao?”

Lục Hoặc nâng mí mắt nhìn anh ta, “Đây là chuyện tốt, vì sao tôi phải giấu giếm?”

Lục Vinh Diệu nhất thời nghẹn lời, đúng thật, nếu chân Lục Hoặc tốt, anh sẽ nói ra để lấy lòng lão gia tử. Nhưng anh ta tuyệt đối không tin Lục Hoặc là bị anh ta chọc giận đến mức đứng lên.

Lục Vinh Diệu phát hiện bản thân không làm gì được Lục Hoặc, sắc mặt của anh ta càng khó coi, “Mày chờ đó.”

Từ nhỏ đến lớn, Lục Vinh Diệu đã quen bắt nạt Lục Hoặc, đây là lần đầu tiên anh ta bị thua Lục Hoặc, anh ta nghẹn khuất lại tức giận rời đi.

Lục Hoặc đặt bức tranh lên giá vẽ, nhìn góc tranh bị vò nát, anh vuốt phẳng rồi đặt lại.

Anh đứng dậy đi tới phòng tắm, đẩy cửa ra liền thấy cô gái ngồi bên ghế ôm Tức Hỏa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...