Chương 78: 78
Trong mắt thiếu niên hiện lên ý cười nhạt.
Kiều Tịch trợn mắt, cô mặt dày vươn tay vào trong vạt áo, trực tiếp chạm vào bụng anh.
Cảm nhận được thân thể chàng trai căng thẳng, cô cười rạng rỡ, “Tối hôm qua chỉ có như vậy sao?”
“Tịch Tịch!” Lục Hoặc vốn dĩ chỉ muốn chọc cô chơi chơi, sao có thể ngờ cô gan lớn như vậy, còn làm càn hơn tối qua.
Bàn tay mềm như bông của cô ẩn dưới lớp sơ mi của anh, dán sát vào da thịt anh, còn cố ý lộn xộn, bàn tay cong lên một đường cong dưới lớp áo.
Đôi mắt Lục Hoặc tối sầm lại, anh vội nắm cổ tay cô, lúc anh lấy tay cô ra, đầu ngón tay cô cố ý lướt trên bụng anh.
Chỉ chạm nhẹ giống như kiến cắn, không đau nhưng ngứa ngáy.
Cơ thể Lục Hoặc căng chặt đến đau đớn, anh rút tay cô ra, cắn răng nói, “Tịch Tịch, không thể sờ loạn.”
Nơi đó là nơi có thể làm loạn sao?
Kiều Tịch sắp cười không nổi, “Không phải anh nói tối qua em cũng như vậy sao?”
Lục Hoặc nhéo tay cô, siết chặt, không cho cô làm loạn thêm, “Tối qua em còn cách lớp áo, sao có thể giống như bây giờ không kiêng nể gì mà chui vào.”
Anh nhìn cô bằng ánh mắt sâu kín, “Tịch Tịch, có phải em cho rằng, anh sẽ không làm gì em sao?”
Kiều Tịch cong mắt, một tay khác vén tóc bên cổ lên, trên cổ trắng nõn có một vết đỏ rất bắt mắt đã bị tóc che mất, “Anh nói cái này sao?”
Sáng nay cô soi gương đã phát hiện ra.
Kiều Tịch cười nói: “Lục Hoặc, có phải tối qua anh hôn trộm em không?”
Lục Hoặc không nhịn được véo má cô, “Đồ vô lại.”
Rõ ràng tối qua là cô cầu xin anh hôn cô.
Thời tiết hôm nay rất tốt, gió thu mát mẻ, ánh mặt trời xuyên qua tấm kính rọi vào phòng.
Kiều Tịch an tĩnh ngồi trước giá vẽ, cô vẽ chàng trai bên cạnh.
Lục Hoặc nghiêm túc nhìn số liệu trong sổ, để cô thường xuyên nghiêng đầu nhìn mình.
Tức Hỏa ăn xong đồ ăn cho thỏ, nó nhảy đến bên chân Kiều Tịch, được cô bế lên đùi.
Căn phòng lúc này rất yên tĩnh.
Kiều Tịch vẽ tranh, Lục Hoặc làm việc, hai người một thỏ, có cảm giác ăn ý khó tả.
Kiều Tịch vẽ chàng trai dựa vào bàn, thản nhiên đứng đó, tay cầm cây cơ, đôi mắt đen láy sắc bén như dã thú đã sẵn sàng.
Trong bức tranh, vạt áo chàng trai bị vén lên, để lộ vòng eo thon chắc và tuyến nhân ngư, đúng là gợi cảm muốn mạng.
Mặt mày có chút tự đắc, cô bảo Lục Hoặc xem tranh mình vẽ, “Em vẽ dáng vẻ tối qua anh đánh bi-a, đẹp không?”
Ánh mắt Lục Hoặc dừng trên eo anh, như thể nháy mắt nhìn thấu tâm tư cô, “Quần áo sao lại thế này?”
Kiều Tịch tự tin nói: “Em cũng không thể vẽ tay em vào.” Cô chớp mắt, “Anh ngầm hiểu là được.”
Bình luận