🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 74: 74

Kiều Tịch nhớ đối phương là đồng đội của Lục Hoặc, hơn nữa thái độ của đối phương với Lục Hoặc không được tốt cho lắm.

Cô quan sát nơi anh ta đang đứng, vừa hay không có camera.

Kiều Tịch phát hiện có vấn đề, cô cầm đĩa thức ăn bước tới.

Ngay khi Triệu Thượng Lượng bưng hai ly nước trái cây quay lại, anh ta bị đụng phải.

Thức ăn đổ lên người anh ta, nước sốt lập tức dính vào quần áo của Triệu Thượng Lượng.

Huyệt thái dương của Triệu Thượng Lượng giật giật, nhìn thấy quần áo của mình bị bẩn, anh ta tức giận, "Cô đi đường không có mắt à?"

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi." Mặt Kiều Tịch đầy vẻ xin lỗi và hoảng loạn, cô nhanh chóng đi tới, đặt đĩa xuống, cầm lấy khăn giấy ở một bên đưa cho anh ta, "Anh mau lau đi, tôi thật sự xin lỗi."

Triệu Lượng Lượng đặt hai ly nước sang một bên, nhận lấy khăn giấy, anh ta nhìn thoáng qua đã nhận ra đối phương là bạn gái Lục Hoặc, dù sao cô gái trước mặt thật sự rất xinh đẹp, khó ai có thể quên được.

Cơn giận của anh ta giảm đi đôi chút.

"Thật xin lỗi, vừa rồi tôi không cố ý đâu." Kiều Tịch vội vàng lấy khăn giấy đưa cho đối phương, còn chỉ vào vạt áo anh ta nói, "Nơi này nữa."

Triệu Thượng Lượng cố gắng duy trì biểu cảm trên mặt, "Không sao, tôi nghĩ cô cũng không phải cố ý."

Gương mặt tinh xảo của Kiều Tịch mang theo ý vô tội và xin lỗi, "Lần sau tôi đi đường sẽ chú ý hơn."

Triệu Thượng Lượng dùng sức lau vết bẩn trên quần áo, "Vừa rồi lúc tôi xoay người cũng không chú ý, cũng không thể hoàn toàn trách cô."

Kiều Tịch đưa mu bàn tay ra, nhân lúc Triệu Thượng Lượng không nhìn thấy, cô vừa đổi ly vừa tỏ vẻ biết ơn: "Anh thật sự hiểu lý lẽ, là một người tốt."

Triệu Thượng Lượng cảm thấy Lục Hoặc chẳng ra gì, tính cách bạn gái anh ôn nhu dịu dàng như vậy, ở bên Lục Hoặc tàn tật đúng là phí phạm của trời.

Sau khi Kiều Tịch rời đi, Triệu Thượng Lượng vứt khăn giấy bẩn đi, anh ta cầm hai ly nước trở về chỗ.

Cách đó không xa, Kiều Tịch phát hiện đối phương đưa cho Lục Hoặc một ly nước.

Đôi mắt đen láy của Kiều Tịch hờ hững, lóe lên tia lạnh lẽo, đối phương muốn hại Lục Hoặc?

Triệu Thượng Lượng trở lại chỗ ngồi, anh ta đưa ly nước bên tay trái cho Lục Hoặc, sau đó hỏi Trương Kiến, "Cậu muốn uống không? Tôi vẫn còn một ly ở đây."

"Học trưởng, không cần, em uống canh là được."

Triệu Thượng Lượng hỏi thành viên nữ, đối phương nói: "Tôi vẫn chưa uống xong, không cần đâu."

Triệu Thượng Lượng cầm một ly nước khác ngồi xuống, tự mình uống vài ngụm.

"Học trưởng, quần áo anh sao lại bị bẩn thế?" Trương Kiến thấy vạt áo đối phương dính lượng lớn nước sốt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...