Chương 73: 73
Trang Chủ
Sau Khi Tôi Cướp Đi Nam Phụ, Nữ Chính Khóc Rồi
Chương 73
SAU KHI TÔI CƯỚP ĐI NAM PHỤ, NỮ CHÍNH KHÓC RỒI
Chương 73
Mỹ Nhân Vô Sương
20/09/2022
Trước Sau
Sofa có hơi hẹp chỉ vừa đủ cho một người nằm, bây giờ hai người nằm trên đó trông chật chội thảm hại.
Kiều Tịch cảm thấy bản thân sắp rơi khỏi sofa.
Cô đáng thương mà nhào thẳng vào vòng tay Lục Hoặc.
Hai tay bị anh bóp, sau đó nắm chặt, gáy bị anh đè xuống, kéo lại, hai người sát vào nhau, gần như không có khoảng cách.
Ánh trăng mông lung, nương theo ánh trăng Kiều Tịch bắt gặp đôi mắt của thiếu niên, mơ hồ nhìn thấy sự hoang dã nơi đáy mắt anh.
Cô muốn nhìn rõ nhưng thiếu niên đã cụp mắt xuống, chỉ cảm thấy môi bị nghiền ép đến mức tê dại.
Kiều Tịch cảm thấy, đối với Lục Hoặc mất trí nhớ mà nói, mỗi nụ hôn đều là nụ hôn đầu tiên của anh. Vì vậy, anh không hề có kinh nghiệm hay kỹ năng gì, ngây ngô lại ngây thơ.
Ngón tay bị anh xoa nắn từng chút một, anh vội vàng như thể không được cho phép.
Môi Kiều Tịch tê rần, bị buộc mở ra, từ từ dẫn dắt, thiếu niên như bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ mà siết chặt tay, cố gắng hết sức để nếm tư vị ngọt ngào của cô.
Hơi thở ấm áp phả vào mặt, lồng ngực Lục Hoặc cất giấu một con dã thú nhỏ, đâm vào tim anh, dùng sức điên cuồng nhảy nhót, rốt cuộc cũng không khống chế được.
Đầu lưỡi cô gái mềm mại, ngọt ngào, thiếu niên nghiêm túc nếm, thăm dò từng chút một.
Hai người ở gần nhau, rõ ràng phòng mở điều hòa mà Kiều Tịch lại thấy nóng, cổ tay cô bị ngón tay mảnh khảnh của thiếu niên xoa nắn, miệng thì bị ăn đến tê dại, vốn dĩ chỉ muốn chọc anh một chút, hiện tại lại biến thành cô bị trêu chọc.
Đột nhiên, thiếu niên lùi lại.
Trong bóng tối, gương mặt Lục Hoặc đỏ ửng, đôi môi căng mọng của cô gái lại càng thêm xinh đẹp, anh bạnh cằm, như thể đang kiềm chế cái gì.
Cảm nhận được sự khác lạ ở chân, anh vội vàng buông cô ra, “Tịch Tịch, em trở lại giường đi.”
Cơ thể thiếu niên căng thẳng, cuối cùng cũng không kiềm chế được, hai chân lập tức biến thành đuôi cá vàng.
Biến hóa đột ngột khiến Lục Hoặc như bị trúng đòn nghiêm trọng, xấu hổ muốn chết, đôi mắt ướŧ áŧ trong giây lát trở nên u ám.
“Sao vậy?” Kiều Tịch cảm thấy cơ thể thiếu niên biến hóa, cô muốn cúi đầu nhìn.
Lục Hoặc hoảng loạn lấy tay che kín mắt cô, anh năn nỉ, “Tịch Tịch, đừng nhìn.”
Bình luận