Chương 72: 72
Kiều Tịch dựa vào trong lòng ngực Lục Hoặc, khuôn mặt nhỏ tái nhợt dần dần khôi phục lại.
Khuôn mặt nhỏ trắng nõn có màu hồng nhạt khỏe mạnh, miệng nhỏ cũng khôi phục màu đỏ ửng, đâu còn vẻ ốm yếu, tái nhợt như lúc nãy.
“Còn khó chịu à?” Lục Hoặc cố gắng thả lỏng cơ thể để cô gái trong lòng ngực tựa thoải mái một chút.
Trái tim của Kiều Tịch đã không đau nữa, cô đáng thương nói: “Ừm, còn đau một chút.”
“Chị lên giường nghỉ ngơi chốc lát nhé?” Lục Hoặc hỏi.
“Không đi.” Kiều Tịch còn nhớ rõ những lời nói lúc nãy cậu lạnh lùng nói với cô, cô hừ một tiếng, đôi mắt nhỏ chứa sự oán trách: “Em cho chị ở lại đây đã may mắn lắm rồi, chị đâu dám ngủ giường của em?”
Thiếu niên bị cô gái nói mà mặt nóng lên, nhưng người lúc nãy đuổi cô đi đúng thật là cậu.
Cậu cũng không biết vì sao lại thế này, cơ thể và cảm xúc của cậu hoàn toàn không bị bản thân cậu khống chế, mà bị cô dây dưa, dường như khắc sâu vào trong cốt tủy.
Rõ ràng không quen biết cô, nhưng thấy bộ dạng tái phát bệnh của cô khiến cậu lập tức mất đi lý trí, sợ hãi đến mức tay chân hoảng loạn, giống như nếu cô xảy ra chuyện gì thì cậu cũng đi theo cô luôn.
Thiếu niên thở dài, giống như cam chịu, cậu nhỏ giọng gọi tên cô, “Tịch Tịch.” Cảm giác quen thuộc truyền đến, dường như cái tên này đã được cậu gọi vô số lần.
“Lúc nãy em nói sai rồi, cho chị mắng lại được không?” Cậu cúi đầu, ghé sát vào cô, đôi mắt đen nhánh rất sáng, “Hoặc là, để chị đánh em trút giận nhé?”
Kiều Tịch đâu nỡ đánh cậu, cô quay đầu đi, sai bảo cậu, “Em ôm chị đi mép giường đi.”
“Được.”
Lục Hoặc đặt cô lên trên giường, còn ân cần đắp chăn giúp cô.
Lúc nãy Kiều Tịch đã phát bệnh một lần, quả thật có chút mệt mỏi, bây giờ cô nằm ở trên giường, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Căn phòng yên tĩnh lại.
Đối lập với bộ dạng kiêu căng lúc nãy của cô gái, bây giờ cô nhắm mắt vừa yên tĩnh vừa ngoan ngoãn.
Lục Hoặc ngồi bên mép giường, ánh mắt dừng trên mặt cô, có chút không dời mắt được.
Lông mi của cô gái cong dài, lúc cô nhắm mắt lại nó giống như hai cây quạt nhỏ. Mũi của cô đẹp đẽ thẳng tắp, chóp mũi giống như tô lên màu trắng tuyết, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn cắn một cái.
Ánh mắt của cậu di chuyển xuống dưới, miệng nhỏ của cô đã khôi phục màu máu, đỏ ửng, khiến người ta muốn hôn môi.
Đột nhiên, cô gái mở to mắt, “Lục Hoặc, em đang nhìn lén chị à?” Cô nghiêng đầu đối diện với đôi mắt của cậu, cười rất đắc ý.
Bình luận