Chương 70: 70
Kiều Tịch không nghĩ tới sẽ xuất hiện một màn buồn cười như vậy.
Lục Hoặc và Quý Lui cùng đi vệ sinh, mà cô lại đứng chờ ngoài hành lang, cũng không biết hai người Lục Hoặc và Quý Lui muốn làm cái gì.
Cô có chút lo lắng Lục Hoặc sẽ bị đối phương ức hiếp, dù sao một chân của Quý Lui có vấn đề, nhưng vẫn có thể đi lại, mà bây giờ Lục Hoặc chỉ có thể miễn cưỡng đứng thẳng và đi vài bước, hai người đối địch, Lục Hoặc sẽ rất có hại.
Ở lối rẽ của hành lang.
Lục Hoặc ngồi trên xe lăn, Quý Lui đứng đối diện anh.
Lúc này, Quý Lui không kiêng nể gì mà đánh giá Lục Hoặc, đặc biệt là đánh giá hai chân của Lục Hoặc, “Hai chân anh đều tàn phế à?”
Nếu chỉ là một chân có vấn đề thì Lục Hoặc không cần ngồi xe lăn, mà sẽ lựa chọn chống nạng.
Tự nhiên Quý Lui đột nhiên cảm thấy, cậu ấy chỉ què một chân, so với tình huống của Lục Hoặc thì tốt hơn chút, vẫn chưa tồi tệ nhất.
Nghĩ như vậy, cậu ấy cười tự giễu, cậu ấy đã lưu lạc đến bước đường so đo với người khác ai thê thảm hơn.
Lục Hoặc ngước mắt lên, anh nhìn về phía đối phương, “Có vấn đề gì à?”
“Không có gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy đồng bệnh tương liên với anh.” Quý Lui dựa vào trên tường, dáng vẻ của cậu ấy nhẹ nhàng, “Chẳng qua, vận may của anh tốt hơn tôi, gặp được Kiều Tịch sớm hơn một bước.”
Bàn tay để trên tay vịn của Lục Hoặc hơi nắm chặt.
Quý Lui nói: “Vốn dĩ tôi cho rằng, chị ấy giả dối, làm bộ làm tịch, sau đó mới phát hiện, là tôi hiểu lầm chị ấy. Chị ấy ra mặt giúp tôi, đứng phía trước bảo vệ tôi, tôi bị bệnh, chị ấy cùng tôi đi khám, vẫn luôn cùng tôi đi truyền dịch.”
Nhắc tới Kiều Tịch, ý cười trên mặt cậu ấy càng rõ ràng, “Vậy tôi mới biết, chị ấy đúng là rất tốt, lúc trước là tôi hiểu lầm chị ấy. Chị ấy sẽ không giống những người khác, dùng ánh mắt đồng tình hoặc chê bai nhìn tôi, trong mắt chị ấy, tôi chính là tôi.”
Môi mỏng của Lục Hoặc mím chặt.
“Lần đầu tiên tôi biết được, sẽ có người cùng tôi đứng một chỗ mà không chê tôi, không thèm để ý ánh mắt của bất cứ kẻ nào, chỉ để ý cảm giác của tôi.” Quý Lui nhỏ giọng nói: “Vào giây phút chị ấy ra mặt thay tôi, tôi cảm thấy, có lẽ tôi còn chưa tồi tệ nhất, vẫn có cơ hội được người khác yêu thích.”
Quý Lui nhìn về phía Lục Hoặc, “Nếu không phải anh quen chị ấy sớm hơn tôi, giữa anh và tôi, chị ấy chưa chắc sẽ lựa chọn anh……”
Cậu ấy không nói hết, nhưng ý trong lời nói đã rất rõ ràng.
Trên khuôn mặt của Lục Hoặc đều là sự lạnh lùng xa cách, con mắt đen nhánh lạnh lùng nhìn về phía đối phương, “Trên thế giới này không có nếu. Cho dù có, người mà cô ấy thích, cũng sẽ chỉ là tôi.”
Bình luận