Chương 69: 69
Đôi mắt thiếu niên đen nhánh, đáy mắt có chút tủi thân, anh đè chặt tay cô, Kiều Tịch cảm thấy lòng bàn tay của mình đang nóng lên.
Đầu ngón tay của cô đều mềm nhũn.
Kiều Tịch ngẩng đầu lên nhìn anh, “Lục Hoặc, anh đang ghen à?”
Lục Hoặc lắc đầu, “Không phải.”
Lá mầm non không ngừng loạng choạng, tựa như đang cố gắng phủ định lời anh nói.
Anh biết chính mình không thể can thiệp chuyện Kiều Tịch kết bạn, anh phải rộng lượng một chút, can thiệp quá nhiều vào việc Kiều Tịch kết bạn, anh sẽ trở nên thật đáng ghét.
Nhưng mà, trái tim anh căn bản không kiềm chế được, anh rất ích kỷ, anh không muốn Kiều Tịch bị người con trai khác gọi là chị, không muốn Kiều Tịch cùng người con khác đi khám bệnh, không muốn để cô có bất cứ tiếp xúc gì với người con trai khác.
Anh chỉ hy vọng, trong mắt cô chỉ có anh.
Đầu ngón tay bị đè lại của Kiều Tịch hơi dùng sức, cách áo sơ mi trắng mỏng, cô dễ dàng cảm nhận được độ nóng dưới lòng bàn tay, “Nơi này đều chua loét rồi, còn phải đang ghen à?”
Đôi mắt của cô gái quá trong suốt sáng ngời, dường như nhìn một cái đã có thể nhìn thấu tâm tư của anh.
Khuôn mặt lạnh lùng của Lục Hoặc hơi nóng lên, anh thừa nhận, anh đang ghen.
Cho dù chỉ là nghe được giọng nói của người con trai khác từ trong điện thoại, nhưng anh cũng ghen.
Thiếu niên hình như cảm thấy xấu hổ vì sự keo kiệt của mình, anh rũ xuống mi mắt, lông mi cong dài nhẹ run lên, mang theo vài phần đáng thương, “Tịch Tịch thích làm bạn với ai, anh sẽ không có ý kiến.” Anh cầm tay của cô gái dán lên khuôn mặt đỏ ửng của mình.
Khuôn mặt có góc cạnh rõ ràng chủ động dán lên lòng bàn tay mềm như bông của cô, “Nhưng mà, Tịch Tịch có thể chỉ thích mình anh không?”
“Bây giờ anh đã biết đi, hôm nay anh còn thành công đi được bảy tám bước, anh sẽ càng nỗ lực luyện tập.”
“Tịch Tịch, anh cũng có thể đi lại giống như người bình thường, em có thể thích anh lâu một chút không.”
Cầu xin cô đừng nhìn về phía người khác quá nhanh.
Giọng nói trầm thấp của thiếu niên hơi khàn, mang theo sự hèn mọn cầu xin, khiến trái tim con người mềm nhũn.
Mặt anh cọ xát vào trong lòng bàn tay cô, giống như chú chó nhỏ sắp bị chủ nhân vứt bỏ đang làm nũng, tranh sủng với chủ nhân, không muốn chú chó khác cướp đi tình yêu thương của chủ nhân.
Anh lại giống như con cá tuyệt vọng trong bùn lầy, tùy ý để người bắt cá xử lý.
Kiều Tịch mềm lòng đến rối tinh rối mù, thiếu niên trước mặt quả thực quá phạm quy.
Đôi tay cô ôm lấy mặt anh, đầu ghé sát vào anh, đôi mắt cô đối diện với anh, dưới đáy mắt của thiếu niên mang theo sự bi thương, “Anh là bạn trai của em, anh có quyền lợi hỏi tình trạng kết bạn của em, không có người khác, em chỉ thích anh.”
Bình luận