Chương 68: 68
Sau khi cúp điện thoại, Kiều Tịch hung dữ trừng Quý Lui ở bên cạnh trước.
Đối phương ngồi hơi gần, so với buổi sáng lúc đi, một người ngồi bên trái, một người ngồi bên phải cửa sổ, thuộc trạng thái xa xôi lại xa lạ, hiển nhiên bây giờ khoảng cách đã thân hơn không ít.
Kiều Tịch chất vấn đối phương: “Lúc nãy cậu cố ý?”
Trên mặt trắng nõn anh tuấn của Quý Lui có vài phần mờ mịt, “Cố ý gì?” Cậu bảo tài xế mở máy sưởi, ân cần hỏi Kiều Tịch, “Chị, chị còn lạnh không?”
Kiều Tịch dò xét đối phương vài lần, cô nghiêng đầu đi, “Tôi không lạnh.”
Quý Lui nói: “Người lúc nãy, là người ngày hôm nay em và chị nói đến, người trong bức tranh kia à?”
Kiều Tịch lạnh lùng nói: “Anh là ai, đều không liên quan đến cậu.”
Trên mặt trắng nõn đẹp đẽ Quý Lui có chút tủi thân, “Chị đối xử với em thật lạnh nhạt, em cho rằng ít nhất trải qua chuyện giữa trưa chị bảo vệ em, chúng ta đã là bạn bè.”
“Cậu nghĩ nhiều rồi.”
Quý Lui thở dài, cậu ấy tựa lưng vào trên ghế, đôi mắt tối tăm thấm nước lộ ra ánh sáng, Kiều Tịch thật khó tiếp cận nha.
Từ khi cậu ấy học được cách nhìn mặt đoán ý, lấy lòng người khác, mọi người hầu như đều sẽ buông lỏng phòng bị đối với cậu ấy, ngay cả ở Quý gia, người mẹ kế và đứa em con riêng kia của cậu ấy cũng coi cậu ấy như một kẻ tàn phế không đáng giá nhắc tới, bề ngoài vẫn đối xử với cậu ấy rất thân thiện.
Chỉ có Kiều Tịch ở bên cạnh, rõ ràng chỉ là một thiên kim được sủng ái, lại không hề dễ dàng bị lừa gạt, tính cảnh giác rất mạnh.
So với những kẻ không thú vị khác, cô thú vị hơn rất nhiều.
Lúc về đến Kiều gia, Triệu Vũ Tích đã trở lại, bởi vì trời mưa nên cô ta chỉ có thể dừng việc trồng cây.
Cô ta thấy cả người Quý Lui đều ướt đẫm, vội vàng quan tâm nói: “Không phải trên tay em cầm ô à, sao mà bị ướt hết thế này?”
“Em là con trai, phải chăm sóc cho con gái chứ.” Quý Lui giải thích.
Triệu Vũ Tích dĩ nhiên đã thấy bộ dạng Kiều Tịch cả người sạch sẽ thoải mái, không dính chút nước mưa, “Vậy cũng không thể khiến bản thân ướt hết được, chị đi lấy khăn cho em.”
Cô ta rất săn sóc.
“Làm phiền chị rồi.” Quý Lui cong môi, ý cười không đến đáy mắt.
Kiều Tịch thấy bộ dạng Triệu Vũ Tích tích cực làm việc, cảm thấy rất buồn cười, đối phương muốn đánh đổ người như Quý Lui, quá khó khăn.
Triệu Vũ Tích rất nhanh đã cầm khăn lông sạch sẽ đi tới, cô ta đưa cho Quý Lui, “Mau lau tóc đi, đừng để bị cảm.”
“Cảm ơn.” Quý Lui nhận lấy khăn lông, cậu ta liếc mắt nhìn Kiều Tịch một cái, khen Triệu Vũ Tích: “Chị Tích Tích đối với em tốt hơn chị Kiều Tịch rất nhiều, chị ấy đối xử với em thật lạnh nhạt.”
Bình luận