🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 64: 64

Ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa kính sát đất, chiếu vào sau lưng của thiếu niên.

Nghe thấy lời Kiều Tịch nói, Lục Hoặc di chuyển xe lăn đi về phía cô.

Kiều Tịch vội nói: “Chờ một chút, không phải như vậy.”

Cô khóa cửa lại, đứng ở trước cửa, “Lục Hoặc, anh thử cử động chân của anh xem.”

“Hả?” Lục Hoặc nhìn cô gái, trong mắt mang theo sự nghi hoặc.

Kiều Tịch cao vút tú đạp đất đứng tại chỗ không động đậy, “Em không phải bảo anh ngồi xe lăn lại đây, mà là đi tới.”

“Tịch Tịch?” Lục Hoặc cho rằng cô gái lại chơi xấu, muốn trêu chọc anh.

“Lục Hoặc, anh thử cử động chân của anh đi.”

Vẻ mặt của thiếu niên đầy dịu dàng, anh thu lại sự mất mát và tuyệt vọng dưới đáy mắt, “Tịch Tịch, thật xin lỗi, chân anh không cử động được.” Anh không làm được yêu cầu của cô.

Kiều Tịch đi qua, cô ngồi xổm xuống trước người anh, trực tiếp hai chỉ tay nhỏ giao hợp, nâng lên anh cẳng chân.

“Tịch Tịch.”

“Anh cử động chân xíu đi.” Kiều Tịch ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn anh.

Lục Hoặc siết chặt tay vịn, anh thử trên đùi dùng sức, khi anh cho rằng sẽ giống như những lần trước, hai chân vô lực, thì chân anh giật giật.

“Động!” Mặt Kiều Tịch đầy vui sướng, “Thấy không? Lúc nãy chân của anh cử động.”

Hô hấp của Lục Hoặc cứng lại, anh rũ mắt, đối diện với đôi mắt quá đỗi sáng rực của cô gái, “Chân anh……”

“Anh cử động lại thử coi.” Kiều Tịch buông tay ra, cô lui đến một bên, nhìn anh.

Lục Hoặc hít sâu một hơi, ánh mắt anh chăm chú nhìn chằm chằm chân mình, anh thử làm động tác cong duỗi chân, tuy rằng rất phí sức nhưng chân anh thật sự có thể cử động.

Lục Hoặc thử hoạt động một chân khác, quả nhiên, cũng có thể cử động.

“Tịch Tịch, anh cảm thấy bây giờ hình như đang nằm mơ.” Đáy mắt Lục Hoặc tràn ngập sự khó tin.

Trong mơ có cô, trong mơ chân của anh có thể cử động.

Kiều Tịch không nhịn được cười, cô vươn tay, đầu ngón tay tinh tế trắng trẻo véo mặt của Lục Hoặc, “Đau không?”

Lục Hoặc lắc đầu.

Lúc nãy Kiều Tịch không nỡ véo anh đau, lúc này, cô dùng chút sức, “Đau không?”

“Tịch Tịch, dùng thêm chút sức đi.” Môi mỏng của Lục Hoặc hơi nhếch, đáy mắt anh sáng lên.

Kiều Tịch đâu nỡ dùng sức véo anh, cô buông tay ra ghé sát vào anh, cô mở miệng khẽ cắn môi anh một cái, “Có cảm giác không?”

Cảm giác đau đớn nhè nhẹ truyền đến, thiếu niên nhẹ giọng cười ra tiếng, “Ừ, có cảm giác. Tịch Tịch, đây không phải mơ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...