Chương 63: 63
Kiều Tịch sử dụng đạo cụ có thể khôi phục trạng thái người bình thường trong vòng ba tiếng.
Cô đưa Lục Hoặc đến trung tâm thương mại gần đó, Lục Hoặc nhỏ đáng thương cơ bản đều chỉ đi Lục gia và trường học, hai điểm một đường, rất ít có cơ hội đi ra ngoài.
Kiều Tịch tiêu tiền của Lục Hoặc, mua một đống đồ ăn, tất cả đều nhét vào trong lòng ngực của Lục Hoặc.
Cô còn đưa cậu đi xếp hàng mua trà sữa.
Có không ít cặp đôi đang xếp hàng, tổ hợp hai người Lục Hoặc và Kiều Tịch đặc biệt nổi bật trong hàng ngũ, bất kể là Lục Hoặc hay là Kiều Tịch, giá trị nhan sắc đều thuộc top đầu, hơn nữa Lục Hoặc ngồi trên xe lăn, càng nổi bật hơn.
Hôm nay Kiều Tịch mặc một chiếc váy màu trắng ngà, đôi mắt đen nhánh trong trẻo, màu da trắng tuyết, đưa tới không ít người con trai lén lút ghé mắt nhìn.
Lục Hoặc nhìn ở trong mắt, môi mỏng của cậu mím chặt, trầm mặc lại yên tĩnh ôm lấy các loại đồ ăn vặt mà Kiều Tịch đưa cho cậu.
Tịch Tịch tốt như vậy, ở bên cạnh người như cậu, bất kể ai cũng thấy tiếc hận thay cô.
Thiếu niên rũ xuống mi mắt, bóng dáng mang theo vài phần cô đơn.
Kiều Tịch nhận lấy nước hoa quả mà nhân viên cửa hàng đưa tới, cô cắm ống hút, sau đó đưa tới bên môi Lục Hoặc, “Cậu uống thử đi.”
Lục Hoặc ngước mắt nhìn cô.
“Mau lên, cậu nếm thử xem có ngon không.” Kiều Tịch thúc giục.
Lục Hoặc mở miệng ra, ngậm lấy ống hút uống một miếng, nước hoa quả chua chua ngọt ngọt, mang theo mùi hoa, mùi vị rất ngon.
“Ngon không?” Kiều Tịch hỏi cậu.
Lục Hoặc gật đầu, giây tiếp theo, cậu thấy cô gái uống một miếng nước hoa quả ngay chỗ ống hút mà cậu vừa chạm vào, mặt mày cô gái cong cong, xinh đẹp động lòng người, ngọt hơn cả nước hoa quả.
Lục Hoặc mím môi theo bản năng, lông mi cong dài chớp chớp, dường như muốn che đi sự xấu hổ dưới đáy mắt.
Rời khỏi tiệm trà sữa, cô gái cúi đầu, cô ghé sát vào bên tai cậu, nói với cậu, “Không cần để ý người khác nói thế nào, không cần để ý ánh mắt của bọn họ, tớ căn bản không để ý những người khác cảm thấy thế nào.”
Kiều Tịch rất tinh tế, vào lúc xếp hàng cô đã chú ý tới cảm xúc của thiếu niên.
Lục Hoặc nhìn thẳng về phía cô, cậu nghe thấy cô gái nói: “Lục Hoặc, trong mắt tớ chỉ có cậu.”
Trong ngực cậu chắc chắn cất giấu một con chó nhỏ không ngoan ngoãn, nó đang điên cuồng nhảy nhót, va chạm ngực của cậu, cái sau mạnh mẽ hơn cái trước, giống như đang trả lời Kiều Tịch.
Lúc đi qua một cửa hàng trò chơi, Kiều Tịch dừng lại, “Cậu muốn chơi cái này không?” Cô chỉ vào cửa tiệm, bên trong hình như rất thú vị.
Bình luận