Chương 62: 62
Theo Triệu Vũ Tích thấy, hệ thống giúp cô ta xuyên tới khi Lục Hoặc còn nhỏ quả thực là chuyện tốt trời cho.
Cô ta có thể tránh đi Kiều Tịch, đơn độc ở chung với Lục Hoặc để bồi dưỡng tình cảm, lưu lại dấu vết của cô ta trong trí nhớ của Lục Hoặc, từng chút từng chút thay đổi tình cảm của cậu đối với cô ta.
Cô ta nỗ lực cứu vớt cậu, có phải cậu sẽ thích cô ta giống như đời trước không?
Triệu Vũ Tích cười rạng rỡ, cô ta hỏi Lục Hoặc, “Chị nói có đúng hay không? Trên người của em có hình xăm.”
Chỉ sợ ngay cả Kiều Tịch cũng không biết, hình xăm trên người Lục Hoặc là lúc cậu học lớp 10, vì Triệu Vũ Tích xăm lên.
Đây là bí mật nhỏ chỉ thuộc về cô ta và Lục Hoặc.
Ánh mắt Lục Hoặc sâu thẳm.
“Em biết đó, chị không lừa em, chị và em quen biết, em còn vì chị mà xăm hình.” Triệu Vũ Tích lại tiến lên một bước, cô ta đứng trước mặt cậu, “Bây giờ, em nên tin tưởng chị.”
Thiếu niên trên xe lăn mặc áo sơ mi màu trắng, cả người trong trẻo lạnh lùng, mặt mày trẻ trung nhưng vẫn quá đỗi đẹp trai như cũ.
Màu môi mỏng của cậu rất nhạt, khẽ mím, khiến người ta muốn hôn lên.
Trên mặt Triệu Vũ Tích có chút nóng, cho dù hai chân Lục Hoặc không thể đi, nhưng không thể không thừa nhận, vẻ ngoài của cậu thật sự rất xuất sắc, chỉ nhìn thôi cũng có thể khiến người ta tim đập nhanh lên, đặc biệt là chạm vào đôi mắt của cậu, khiến người ta không khỏi mặt đỏ.
Cô ta đánh giá hoàn cảnh xung quanh, ánh sáng trong phòng cũng không tốt, căn phòng nho nhỏ chỉ có một cái bàn và một cái ghế, còn lại thì chẳng có gì cả, trống rỗng.
Triệu Vũ Tích rất nhanh ý thức được, Lục Hoặc không được Lục gia coi trọng, ném trong căn phòng nhỏ hẹp như vậy, khó trách đời trước, sau khi cậu quật khởi sau, lạnh nhạt vô tình như vậy, tất cả đều vì từ nhỏ đến lớn cậu đã phải chịu rất nhiều đau khổ.
Nhìn thiếu niên, Triệu Vũ Tích có chút đau lòng, cô ta lại bước đến gần cậu một bước, giọng nói dịu dàng đến tận cùng, “Lục Hoặc, chị là tới cứu em.”
Lục Hoặc khẽ cười một tiếng.
Thấy thiếu niên cười, đôi mắt Triệu Vũ Tích lập tức sáng lên, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ.
Lục Hoặc đang muốn mở miệng, đột nhiên, bên tai cậu ngứa ngáy, hơi thở ấm áp phả vào bên lỗ tai của cậu, giọng nói nhẹ nhàng của cô gái chui vào lỗ tai cậu, “Tớ không ở đây, cậu nói chuyện với người khác rất vui à?”
Lục Hoặc hơi ngạc nhiên, đôi mắt đen nhánh của cậu dần dần sáng lên, “Tịch……”
Bàn tay nhỏ trắng nõn lập tức che kín miệng cậu, “Triệu Vũ Tích không nhìn thấy tớ, chỉ có cậu mới có thể nhìn thấy tớ, nên là cậu đừng nói chuyện với tớ.”
Bình luận