Chương 61: 61
Ngón tay của thiếu niên thon dài, đốt ngón tay rõ ràng, bởi vì dính nước ấm nên mang theo sự ướŧ áŧ, níu lấy làn váy của cô.
Cậu chắc chắn không biết, sau khi sờ đuôi cá thì cậu sẽ có phản ứng gì.
“Không sờ.” Kiều Tịch lắc đầu, cô không ức hiếp Lục Hoặc nhỏ, đợi sau khi trở về, cô sẽ sờ cái đuôi của Lục Hoặc lớn.
Bàn tay níu lấy làn váy Kiều Tịch của thiếu niên buông ra, cậu rũ xuống mí mắt, giọt nước đọng trên lông mi cong dài của cậu, khẽ run rẩy, lơ lửng nhưng lại không rơi hẳn, có vài phần đáng thương, phảng phất như thể Kiều Tịch đã làm chuyện rất ác độc đối với cậu.
Cậu cúi đầu dựa vào bên cạnh bồn tắm, áp suất rất thấp, giống như con cá nhỏ bị vứt bỏ, mất đi sức sống.
Thiếu niên nỗ lực giấu cái đuôi của mình vào trong nước, thứ xấu xí như vậy, chính cậu nhìn cũng chán ghét, sẽ không có ai có thể tiếp thu và thích nó.
Tóc mái lộn xộn che đậy sự cô đơn trong mắt cậu, Lục Hoặc nhỏ giọng nói: “Được, tớ biết rồi, không sao cả.”
Trên đỉnh đầu, lá mầm non mềm mại hiện ra, lung lay trái phải, không phải là không sao như trong miệng cậu nói.
“Lục Hoặc, cậu không tin tớ?”
Thiếu niên rũ mi mắt, “Tin tưởng.”
Lá mầm non không ngừng đong đưa, hoàn toàn bán đứng suy nghĩ của cậu.
Kiều Tịch dở khóc dở cười, “Lúc nãy tớ bảo muốn chứng minh, là cậu nói không cần, bây giờ tớ không sờ, cậu lại không vui, rốt cuộc cậu có muốn tớ sờ hay không?”
Tâm tư của đàn ông như mò kim đáy biển, đặc biệt là thiếu niên uống say, tâm tư càng khó đoán.
Khóe môi Lục Hoặc khẽ mím, tay cậu duỗi qua phía bên cạnh, kéo lấy chiếc khăn lông ở một bên, bao bọc cái đuôi của mình, cậu nhỏ giọng nói: “Tớ sẽ không miễn cưỡng Tịch Tịch sờ cái đuôi.”
Lá mầm non quơ quơ.
Kiều Tịch:……
Cậu kéo lấy khăn lông, gắt gao che đậy cái đuôi của mình, “Tớ không chờ mong Tịch Tịch sờ đuôi của tớ, cậu có thể đi ra ngoài.”
Lá mầm non không ngừng lay động, chồi non tinh tế kia dường như sắp bị lung lay đứt rồi.
Kiều Tịch muốn cười chết mất, cô nhịn không được trêu cậu, “Muốn tớ sờ đuôi của cậu như vậy à?”
Thiếu niên ngước mắt liếc nhìn cô một cái, khóe môi khẽ mím, “Không phải.”
Lá mầm non điên cuồng đong đưa.
Kiều Tịch cười cong mắt, cô lại nửa ngồi xổm xuống lần nữa, “Vốn dĩ tớ nghĩ bây giờ cậu còn nhỏ, tớ không nên ỷ lớn hϊếp nhỏ, miễn cho cậu khóc, không ngờ tới cậu ngược lại không vui.”
Đôi mắt đen nhánh của thiếu niên mờ mịt nhìn cô.
“Cậu biết bị sờ đuôi cá thì sẽ thế nào không?” Kiều Tịch duỗi tay xốc lên chiếc khăn lông che trên cái đuôi, đuôi cá tàn khuyết, nhuộm đen lộ ra.
Bình luận