Chương 56: 56
Lúc cô rời khỏi biệt thự đã là 9 giờ tối.
Vệ sĩ đích thân tiễn Kiều Tịch ra ngoài cửa lớn.
“Cảm ơn anh, làm phiền mọi người rồi.” Kiều Tịch lễ phép nói cảm ơn, sau đó, cô chân thành hỏi vệ sĩ, “Ngày mai thiếu gia các anh sẽ trả con thỏ lại cho tôi à?”
Vẻ mặt vệ sĩ rất khó xử, “Chắc là thế.”
“Vậy thì tốt quá, ngày mai tôi tới nhận lại con thỏ của tôi.” Kiều Tịch cười rất hồn nhiên.
Sáng hôm sau, sau khi Kiều Tịch thức dậy, cô mặc một chiếc váy có chút tâm cơ.
Chiếc váy hai dây mỏng màu tím sen nhạt khiến làn da cô có vẻ càng óng oánh trong suốt, mang theo cảm giác tiên khí. Cô mặc thêm một chiếc áo khoác mỏng xuyên thấu ở bên ngoài, hai cánh tay trắng tuyết mơ hồ lộ ra, rất mê người.
Từ trong phòng đi ra, đúng lúc gặp phải Triệu Vũ Tích cũng đang chuẩn bị ra ngoài.
“Tiểu Tịch, chào buổi sáng.” Triệu Vũ Tích phát hiện, mấy hôm trước sắc mặt của Kiều Tịch tái nhợt, có chút ốm yếu, mà hôm nay cô đã khôi phục lại bình thường.
Lúc này sắc mặt của Kiều Tịch hồng hào, trong trắng lộ hồng, thần thái sáng láng, ngay cả đôi mắt to cũng sáng ngời có thần.
Ánh mắt Triệu Vũ Tích tối lại, trong lòng tự nhiên nảy sinh sự thất vọng, cô ta còn tưởng rằng gần đây Kiều Tịch sẽ tái phát bệnh, chịu không nổi rồi chết đi.
Không nghĩ tới mới một ngày ngắn ngủn, đối phương lại biến về bộ dạng khỏe mạnh.
Triệu Vũ Tích thất vọng đến tận cùng.
Kiều Tịch đánh giá cách ăn mặc của đối phương, cô cười ý vị thâm trường, “Chị lại muốn đi ra ngoài vận động? Vẫn đi trồng cây à?”
Mỗi lần Triệu Vũ Tích đi trồng cây đều sẽ mặc đồ thoải mái hoặc đồ vận động quần dài áo dài, đội mũ lên, hận không thể bọc chính mình chặt chẽ lại, cô ta phải chống nắng, còn phải phòng ngừa muỗi ở vùng ngoại ô.
Bây giờ Bạo Phú không thu được thông tin của đối phương, nhưng căn cứ vào cách ăn mặc của Triệu Vũ Tích, cô cũng biết hôm nay đối phương muốn đi trồng cây.
Xem ra, Triệu Vũ Tích đã tìm được đối tượng công lược mới rồi.
Kiều Tịch nghĩ tới Trần Tuyết mà cô gặp được hôm trước, cũng không biết đối tượng công lược lần này của Triệu Vũ Tích có khi nào trùng hợp là cô ấy không.
“Đương nhiên là đi vận động.” Triệu Vũ Tích nghe thấy Kiều Tịch nhắc tới trồng cây, cô ta vội phản bác, “Chị chỉ trồng cây một lần, Tiểu Tịch, em không cần cứ nhớ mãi chuyện đó.”
Kiều Tịch cười cười, “Phải không?”
“Đương nhiên, chị không có chuyện gì sao tự nhiên đi trồng cây.” Triệu Vũ Tích vội làm sáng tỏ.
Bình luận