Chương 55: 55
Bầu trời ngoài cửa sổ đen kịt, phảng phất giây tiếp theo cơn mưa sẽ điên cuồng rơi xuống, cây trong vườn bị gió lớn thổi đến cành lá hỗn độn, mà trong nhà lại đầy yên tĩnh.
Trên mặt đất, Tức Hỏa trắng tuyết một nhúm lười nhìn hai người đang ngồi cạnh nhau, nó xoay người đi, cơ thể bụ bẫm đưa lưng về phía họ.
Môi Kiều Tịch đau đớn, còn có chút tê dại.
Cô khó chịu di chuyển cơ thể một chút. Giây tiếp theo, cô giống như bị trừng phạt, môi dưới bị cắn một cái rất mạnh.
Ôi, cá vàng nhỏ tàn nhẫn lên thì thật hung dữ nha.
Anh mang theo sự công kích, liều mạng quấn lấy cô, làm gì còn có sự trúc trắc và vụng về như lúc trước?
Quả nhiên, học thần học cái gì cũng nhanh, học cái gì cũng giỏi.
Học tra như cô chỉ có thể vào lúc anh chưa xuất sư lừa anh, dạy anh mà thôi, bây giờ, cô làm sao thắng được anh?
Kiều Tịch có chút không cam tâm, cô hơi lùi lại, môi đỏ ướt át tiến đến bên tai anh, cố ý nhắc nhở anh, “Lục Hoặc, anh phải nhịn xuống, không thể lộ cái đuôi ra, vệ sĩ đang chờ bên ngoài đó.”
Cô vừa nói xong, ngay lập tức cảm giác được cơ thể của Lục Hoặc căng thẳng đến cứng đờ, giống như đang gắt gao chống cự, nhẫn nại.
Đâu cần cô nhắc nhở? Lục Hoặc đã sớm nỗ lực kiềm chế, anh đang kề bên bờ vực sụp đổ.
Ánh mắt anh sâu thẳm ướt át, cảm xúc trong mắt quay cuồng, phảng phất muốn nuốt trọn người trước mặt.
“Tịch Tịch.” Giọng nói Lục Hoặc trầm thấp từ tính lại khàn khàn, khiến lỗ tai của người ta tê dại, anh bóp eo nhỏ của cô gái, nghiến răng nghiến lợi cầu xin cô, “Chân em đừng lộn xộn.”
Lúc đến đây, Kiều Tịch muốn giả bộ chân thật một chút, cô cố ý đi dép lê trong nhà ra ngoài.
Cô ngồi trên đùi Lục Hoặc, chân rũ xuống hai bên chân anh, dép lê trên chân cô cũng không biết đã rơi xuống trên mặt đất từ khi nào, mà chân nhỏ của cô đang vô thức cọ xát vào chân anh.
Chân Kiều Tịch óng oánh tinh tế, rất xinh đẹp, chân cô dán vào quần đen của thiếu niên, đen trắng rõ ràng, có cảm giác dục không nói nên lời.
Hai chân Lục Hoặc đã sớm ngứa ngáy, anh vẫn luôn kiềm chế để không biến thành đuôi cá, mà bây giờ lại bị chân cô cọ xát loạn lên, anh sắp hỏng mất rồi.
“Vậy anh cầu xin em.” Đôi mắt đẹp của Kiều Tịch cong cong, rất giống hồ ly nhỏ đang làm loạn.
Lục Hoặc bóp eo cô, “Tịch Tịch, cầu xin em.”
Giọng nói của thiếu niên khàn đặc, cực kỳ dễ nghe, khiến lỗ tai Kiều Tịch mềm nhũn.
Đầu quả tim Kiều Tịch mềm nhũn, không tiếp tục trêu chọc anh.
Lục Hoặc khom lưng xuống, nhặt chiếc dép lê màu hồng nhạt trên mặt đất lên, sau đó cầm mắt cá chân của Kiều Tịch, đi giày vào giúp cô.
Bình luận