🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 54: 54

 

Trong xe.

Cô gái trẻ và cậu bé trai có chút co quắp ngồi ở ghế sau của xe.

Nhất là cô gái trẻ, dù cô ấy không nhận biết được hãng xe nhưng cũng có thể cảm nhận được chiếc xe này sang trọng bao nhiêu, cô ấy quay đầu nhìn về phía cô gái yên tĩnh ngồi ở bên cạnh, có chút ngượng ngùng mở miệng: "Tôi tên là Trần Tuyết, nhà ở gần đây."

Cậu bé trai có chút xấu hổ, cậu ngây thơ nói: "Em tên là Vương Tiểu Hạo, nhà em cũng ở gần đây."

Kiều Tịch mở miệng cười: "Tôi tên là Kiều Tịch, tôi muốn biết, có phải mèo ở gần đây hay bị lạc không?"

Trần Tuyết nói với Kiều Tịch, "Không phải, là gần đây mới xảy ra chuyện này."

Cô ấy nói: "Khoảng thời gian này luôn nghe thấy hàng xóm nuôi mèo nói rằng mèo nhà họ thường xuyên chạy ra ngoài, cả ngày cũng không trở về, không thấy mèo đâu cả. Mọi người cho rằng có người trộm mèo, muốn báo cảnh sát, sau đó lại tìm được mèo ở bên ngoài một ngôi nhà, thậm chí có người nhìn thấy mèo của mình chạy vào trong nhà đó, vậy mới biết được không ít mèo cũng chạy vào căn nhà kia."

Lúc này, cậu bé trai ấm ức mở miệng: "Bánh Tuyết của em cũng không thấy."

Kiều Tịch hỏi: "Hai người có biết vì sao mèo lại thích chạy đến nơi đó không?"

Trần Tuyết lắc đầu, "Có người đoán là chủ nhà đó chuẩn bị rất nhiều thức ăn cho mèo, hấp dẫn mèo qua đó."

Nếu không, bọn họ thật sự không nghĩ ra còn có nguyên nhân nào khác, sẽ khiến những chú mèo gần đây thích chạy đến căn nhà kia.

Kiều Tịch xác nhận lần nữa , "Là gần đây mới xảy ra phải không?"

Trần Tuyết gật đầu, "Chắc Bánh Tuyết của Tiểu Hạo cũng chạy đến đó rồi.."

Vẻ mặt cậu bé như đưa đám, “Em phải đi đưa Bánh Tuyết về nhà.”

Kiều Tịch sờ đầu cậu, "Được, tìm nó về."

Cậu bé còn nhớ cá vàng nhỏ của chị gái xinh đẹp này cũng bị mất, cậu ngây thơ hỏi: "Sao cá vàng của chị lại bị mất?" Cá vàng nhỏ không phải bơi trong nước à?

"Cá vàng nhỏ của chị bị người xấu trộm đi rồi."

"A, người xấu thật xấu xa, sao có thể trộm cá vàng nhỏ được, nó không có nước thì sẽ chết."

Kiều Tịch cười cong mắt, nói với cậu bé, "Cá vàng nhỏ sẽ không chết, nhưng chị không có nó, sẽ chết."

Cậu bé hoảng sợ há to miệng.

Trần Tuyết cho là Kiều Tịch đang dỗ dành lừa gạt Vương Tiểu Hạo, trêu đùa cậu bé cho vui, cô ấy nhìn phía trước, mở miệng chỉ đường cho tài xế : "Phía trước rẽ trái, sau đó rẽ phải, đi thẳng tiếp sẽ thấy căn nhà kia."

Xe vẫn luôn chạy về phía trước.

"Phía trước là đến rồi.." Trần Tuyết chỉ căn biệt thự trước mặt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...