Chương 53: 53
Cả một ngày, Kiều Tịch và mẹ Kiều cùng bà cụ xem vài vở kịch.
Bà cụ cảm thấy rất thỏa mãn.
Mấy người đi khách sạn cạnh lầu kịch ăn cơm, mẹ Kiều gọi là rượu gạo ngọt được ủ ra, lúc bà cụ còn trẻ có tửu lượng rất tốt, bây giờ già rồi vẫn sẽ mê rượu.
Hôm nay là ngày vui của bà cụ, mẹ Kiều liền để cho bà uống thêm mấy chén.
“Tiểu Tịch, con không thể uống rượu.” Mẹ Kiều cố ý nhắc nhở con gái.
Kiều Tịch ngoan ngoãn gật đầu, cô sẽ không uống đâu.
Mà một khác bên, Triệu Vũ Tích ngồi cạnh Hoắc Vũ, cô ta không chỉ tự uống mà còn rót rượu giúp Hoắc Vũ, sống lại, đây vẫn là lần đầu tiên cô ta cách anh ấy gần như vậy.
Dù sao cũng là người đàn ông mà đời trước mình thích đầy điên cuồng, Triệu Vũ Tích không khỏi đỏ mặt.
Kiều Tịch thất thần, cô vẫn luôn chú ý tới điện thoại, thấy điện thoại rung lên, ánh mắt cô mới sáng lên.
“Con đi ra ngoài nghe điện thoại một chút.” Kiều Tịch đứng dậy, cầm điện thoại đi ra ngoài.
Cô bước nhanh đi ra bên ngoài, ánh mắt của Hoắc Vũ vẫn luôn dõi theo bóng dáng của cô, cho đến khi không nhìn thấy nữa anh ấy mới thu lại ánh mắt.
Triệu Vũ Tích nhìn ở trong mắt, trong lòng đầy khó chịu.
Đời trước cô ta đã biết bạch nguyệt quang trong lòng Hoắc Vũ là Kiều Tịch, trong lòng cô ta cũng sẽ đau khổ, nhưng ít ra lúc ấy Kiều Tịch đã chết. Mà bây giờ, Kiều Tịch vẫn sống rất tốt, trong mắt Hoắc Vũ đều là đối phương.
Triệu Vũ Tích cắn môi, ấm ức nhìn Hoắc Vũ, cô ta không ngừng rót rượu cho đối phương.
Đóng lại cửa phòng riếng, ánh đèn ngoài hành lang sáng trưng.
Kiều Tịch cầm điện thoại, sốt ruột hỏi Ôn Tình ở đầu điện thoại bên kia, “Chị Tình, chị đến Lục gia nhìn chưa? Sao Lục Hoặc còn chưa liên hệ với em?”
Ôn Tình mở miệng: “Tiểu Tịch, chị nghe được một tin tức xấu.”
Ánh mắt Kiều Tịch trống rỗng nhìn hành lang, nắm chặt điện thoại trong vô thức: “Chị nói đi.”
“Tiểu Tịch, sau khi chị trở về, phát hiện đồ của cậu Hoặc đều không còn nữa, chỉ có Tức Hỏa trốn dưới ngăn tủ, nó bây giờ đang ở chỗ của chị.” Ôn Tình tiếp tục nói: “Chị tìm hiểu được từ những người giúp việc khác, cậu Hoặc bị đưa đi vào buổi tuối hôm trước.”
Đồng tử Kiều Tịch nhanh chóng co rút lại, “Lục Hoặc bị đưa đi?”
“Có lẽ vậy, đêm đó có người thấy cậu Hoặc bị đè trên mặt đất, đưa lên xe.” Ôn Tình phản ứng lại, hẳn là quản gia Lục cố ý tách cô ấy ra.
“Tiểu Tịch, thật xin lỗi, có một việc lúc trước quên nói với em.” Ôn Tình xin lỗi: “Lần trước lúc em rời đi, Lục Vinh Diệu đúng lúc xuất hiện, chị không biết lúc ấy cậu ta có thấy em hay không, bây giờ xem ra, khả năng cậu ta phát hiện rồi.”
Bình luận