🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 47: 47

Lúc trước Triệu Vũ Tích còn đang hy vọng xa vời rằng Lục Hoặc có thể khôi phục ký ức đời trước.

Mà bây giờ, cô ta đột nhiên nghĩ đến, cho dù Lục Hoặc không thể khôi phục ký ức đời trước, nhưng cô ta có thể nhân cơ hội xuyên trở về này, cùng Lục Hoặc tạo ra ký ức mới thuộc về bọn họ.

Có điều, sao lúc nãy Lục Hoặc lại nhận ra cô ta? Bây giờ Lục Hoặc hẳn là chưa quen biết cô ta mới đúng.

Triệu Vũ Tích đang suy đoán, có khi nào là lần trước cô ta xuyên về cứu Lục Hoặc nên cậu nhớ kỹ cô ta rồi?

Cô ta chậm rãi đi qua, trên mặt tràn ngập sự dịu dàng.

Đầu Lục Hoặc vừa nhức vừa đau, hơi thở trước mũi nóng bỏng, trên người cậu đắp chăn, thấy Kiều Tịch ngược sáng đi tới, cũng không rời đi, giọng nói cậu khàn khàn, thấp giọng gọi: “Tịch Tịch.”

Triệu Vũ Tích nhìn nằm Lục Hoặc trên giường, vẻ ngoài phá lệ ngây ngô, cô ta thật sự cảm thấy, đây là trời cao đang giúp cô ta.

Chỉ cần cô ta ở chung vui vẻ với Lục Hoặc khi còn nhỏ, để cậu nhớ kỹ cô ta, sau này trong lòng Lục Hoặc sẽ có cô ta.

Triệu Vũ Tích ngồi xuống bên mép giường, cô ta quay đầu, mặt hướng về phía Lục Hoặc, cười rất ngọt ngào: Chị ở đây.

Cô ta có chút ảo não vì cô ta còn một tuần nữa mới có thể khôi phục giọng nói, thế nên bây giờ cô ta không thể giao lưu thật tốt với Lục Hoặc được.

Bóng dáng của đối phương vừa tới gần thì Lục Hoặc đã ý thức được không đúng, cậu mở to mắt, xốc chăn trên người lên, ngồi dậy.

“Cô là ai?”

Đôi mắt đen nhánh của Lục Hoặc nhìn chằm chằm người phụ nữ xa lạ trước mặt.

Triệu Vũ Tích theo bản năng há miệng ra, không phát ra được bất cứ âm thanh gì, tầm mắt cô ta nhanh chóng lướt qua trong căn phòng, sau đó, cô ta sốt ruột đứng dậy đi lấy giấy bút đặt ở trên mặt bàn cách đó không xa.

Cô ta viết trên giấy: Lục Hoặc, chị là Tích Tích.

Chân mày đẹp đẽ của Lục Hoặc nhíu chặt, “Tôi không quen cô, vì sao cô lại ở đây?”

Đôi mắt cậu lướt xem trong nhà một lần, ánh mắt tối lại, Tịch Tịch không ở đây.

Triệu Vũ Tích viết: Lúc nãy em gọi chính là tên chị, chị tới nơi này là vì em.

Cô ta muốn cứu Lục Hoặc.

Triệu Vũ Tích phát hiện trên mặt Lục Hoặc đỏ ửng bất thường, môi cậu cũng trắng bệch, có cảm giác ốm yếu.

Cô ta nghi hoặc viết trên giấy: Em bị bệnh?

Cô ta duỗi tay, muốn sờ đầu Lục Hoặc.

Trước màn hình lớn, Kiều Tịch nhìn thấy mà nghẹn tim, cô không biết lúc nãy Lục Hoặc gọi là cô, hay là Triệu Vũ Tích!

Rốt cuộc, cô vẫn luôn nhớ rõ ở trong sách, mỗi lần Triệu Vũ Tích có khó khăn, Lục Hoặc đều sẽ ra tay giúp đỡ cô ta.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...