Chương 31: 31
Kiều Tịch còn muốn xem đuôi cá của Lục Hoặc thêm chút nữa, nhưng có nói thế nào thiếu niên cũng không chịu biến ra nữa.
Anh biết thừa ý nghĩ xấu xa của cô, chắc chắn là cô lại muốn sờ vây đuôi anh nữa. Cảm giác mãnh liệt ban nãy anh không thể chịu được thêm một lần nữa.
Nhất định anh sẽ mất khống chế.
Nhìn bóng lưng đang đi xa của cô, thiếu niên bế Tức Hỏa dưới đất lên, sờ sờ đầu nó, cười nhẹ: "Chủ nhân của mày nói thích đuôi của tao."
Tức Hỏa ngoảnh mặt đi, không thèm nhìn vẻ mặt đắc ý của anh.
Hôm sau, lúc Kiều Tịch đến trường mới biết Phương Đường cũng đi học lại rồi.
"Bố cậu làm phẫu thuật rồi hả?" Cô hỏi.
"Hôm qua bố tớ phẫu thuật rồi, bác sĩ nói rất thành công, chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian nữa là khỏi." Đều nhờ số tiền Kiều Tịch cho mượn nên bố cô ấy mới có thể phẫu thuật đúng lúc, nếu không chỉ sợ sau này việc đi lại cũng là cả một vấn đề.
"Không sao là tốt rồi."
"Tiểu Tịch, số tiền đó... Có lẽ phải lâu lắm tớ mới trả hết cho cậu được, nhưng tớ sẽ cố gắng kiếm tiền, nhanh chóng trả lại cho cậu." Phương Đường chân thành nói.
Bây giờ chân bố cô ấy đang bị thương, cần được chăm sóc trong một khoảng thời gian dài, trong nhà chỉ còn có cô ấy và mẹ có thể kiếm tiền, nhưng mẹ đã quen với cuộc sống an nhàn rồi, cô ấy đang định nhận thêm việc bán hàng trong siêu thị nữa.
Số tiền làm thêm cô ấy kiếm được cũng không bao nhiêu, nhưng cô ấy nhất định sẽ cố gắng tích góp từng chút một trả cho Kiều Tịch.
"Chuyện trả tiền không cần gấp đâu." Kiều Tịch thấy năng lượng xanh trên mu bàn tay Phương Đường đã hồi phục thành 9%.
Cô tranh thủ nói thêm: "Đường Đường, tớ đã xem tranh cậu vẽ rồi, kĩ thuật của cậu không tồi đâu, cậu có thể lựa chọn nhiều công việc khác nữa đó. Như gần đây đang hot vụ mở livestream vẽ tranh nè, hoặc là nhận vẽ tranh tường nè, tớ còn nghe nói gần trường mới mở một phòng tranh đang thông báo tuyển trợ lý nữa đấy, cậu cũng có thể đi xem thử."
Phương Đường cũng biết chuyện gần trường mới mở một phòng tranh, tiền lương khá cao, sinh viên đăng kí làm trợ lý cũng nhiều, ngay cả các sinh viên năm 2 năm 3 cũng đi: "Khả năng của tớ không bằng mọi người đâu." Trong giọng nói có mấy phần nhát gan.
"Tranh của cậu có linh khí, kĩ thuật của người khác tốt hơn cũng không bằng được." Kiều Tịch nói: "Ý tưởng của mỗi một người họa sĩ sẽ được thể hiện trên tranh của họ, nên cậu cũng là độc nhất vô nhị, cậu phải tin vào bản thân mình chứ."
Diệp Hân xách bữa sáng đến gần nghe Phương Đường nói thì không nhịn được cũng đế thêm: "Đường Đường, cậu tự ti quá đấy, cậu phải học tớ đây này, tự tin mù quáng lên. Tớ muốn san cho cậu một nửa chỗ tự tin của tớ luôn quá."
Bình luận