🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 30: 30

 

Trong phòng, đèn sáng rực.

Hôm nay Kiều Tịch mặc một chiếc váy màu lam khói nhẹ nhàng, da trắng tóc đen, ngồi trước xe lăn, đôi mắt sáng rực nhìn đuôi cá của anh.

Cô ngắm nghía rất nghiêm túc, gương mặt nhỏ nhắn lộ vẻ tò mò. Nếu cho qua đoạn đuôi cá thối rữa nhuốm màu xanh đen thì cái đuôi của Lục Hoặc thực sự rất đẹp.

Ánh đèn phủ xuống, lớp vảy cá vàng rực rỡ như phát sáng lên.

Kiều Tịch đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh đuôi Lục Hoặc khỏi hẳn, vui đùa thỏa thích trong nước, hẳn là một cảnh tượng rất yêu nghiệt.

"Cái đuôi có cảm giác không?" Kiều Tịch hỏi.

"Có." Chân của anh cũng có cảm giác, chỉ là không thể đi lại được thôi.

Kiều Tịch mở to mắt nhìn anh, đôi tay lại nhẹ nhàng vuốt ve cái đuôi từ trên xuống dưới.

Trơn trơn, lạnh lạnh nhưng không mềm nhũn, cảm giác sờ rất thích.

Kiều Tịch còn phát hiện vạch năng lượng trên mu bàn tay mình đang điên cuồng nhấp nháy sáng rực, hấp thu năng lượng vàng cực nhanh.

Vừa nãy năng lượng vàng chỉ còn có một chút xíu đã tăng vọt lên tận 10%!

Hai mắt Kiều Tịch sáng lên, cô không ngờ sờ sờ đuôi cá của Lục Hoặc lại mang đến hiệu quả cao thế. Lần đầu sờ đuôi cô còn bận giật mình kinh ngạc nên đã bỏ qua chuyện quan trọng thế này.

Lục Hoặc ngồi trên xe lăn, mí mắt cụp xuống, hàng mi dài cong vểnh run run, che giấu ánh mắt anh. Hai tay anh nắm chặt tay vịn như đang kiềm chế điều gì, nhưng rồi lại không dám lên tiếng quấy rầy cô gái đang mải vuốt ve cái đuôi mình.

Khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo lạnh lùng lại hơi ửng hồng, giống như vệt son đỏ tươi quệt lên lớp sứ trắng.

Kiều Tịch vẫn đang áp tay lên đuôi anh, vẩy cá cứng cáp cọ cọ lòng bàn tay, có hơi ngứa ngứa.

Lúc sắp chạm đến phần đuôi cá bị thương thì cô ngừng lại, sợ làm Lục Hoặc đau.

Ánh mắt của cô quá nóng bỏng, khiến Lục Hoặc ngượng ngùng cắn chặt môi, muốn kéo cái chăn bên cạnh sang che đuôi đi.

Trước kia, mỗi lần đuôi của anh vô tình xuất hiện, anh đều cảm thấy vừa đau lòng lại vừa buồn nôn, anh sẽ nhốt mình vào WC, ở trong đấy một mình mãi cho đến khi cái đuôi biến mất mới thôi.

Anh chán ghét thứ xấu xí này, ngày nào cũng phải che giấu cẩn thận, chỉ sợ người khác phát hiện ra.

Anh như chú cá sống trong khe rãnh, tanh tưởi, tăm tối.

Mà cô gái trước mặt lại vớt anh lên từ trong rãnh nước, không sợ làm bẩn đôi tay mình, đôi mắt cô sáng lên, nghiêm túc vỗ về cái đuôi của anh.

Bàn tay nhỏ bé của cô vô cùng mềm mại dịu dàng, quét sạch sự không cam lòng, coi thường và căm ghét của anh.

Cô còn biết nói những lời ngọt ngào dỗ dành anh nữa: "Lục Hoặc, đuôi của anh đẹp quá đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...