🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 28: 28

Căn phòng chìm vào im lặng.

Lục Hoặc chật vật kéo chiếc chăn nhỏ bên cạnh, muốn che đi nửa người dưới của mình.

Cái chăn hơi ngắn, sao có thể che hết chiếc đuôi cá dài của anh được?

Anh ngửa đầu lên, một tay che mắt tự lừa mình dối người, không muốn nhìn thấy thứ xấu xí kia.

Khóe mắt thiếu niên đỏ lên, rơm rớm nước mắt.

Ai lại đi thích người hai chân không đi lại được chứ?

Không, anh thậm chí còn không phải người, những ngày vui vẻ này chỉ là lén lút trộm được, chưa được bao lâu đã tỉnh cơn mộng đẹp.

Tay Lục Hoặc che chặt đôi mắt, nước mắt lăn xuống khóe mắt, trượt qua gương mặt, chui vào bên tóc mai.

Anh không dám, cũng không muốn nhìn ánh mắt Kiều Tịch, anh sợ nỗi chán ghét và sợ hãi trong mắt cô.

Nước mắt liên tục trào ra từ bên khóe mắt, anh cảm thấy cực kì xấu hổ.

Kiều Tịch giật mình khiếp sợ, cảm giác mát lạnh dưới lòng bàn tay nhắc nhở cô rằng đây không phải là mơ.

"Đây là... Đuôi cá?" Giọng nói của cô cũng tràn ngập sự kinh ngạc.

Lục Hoặc vẫn ngẩng đầu lên, một tay bịt kín mắt, không dám nhìn phản ứng của cô, giọng nói khàn khàn lộ ra sự tuyệt vọng: "Ừm."

Kiều Tịch trợn mắt nhìn chằm chằm, cô chắc chắn mình không bị ảo giác, cũng không hoa mắt, Lục Hoặc mọc đuôi cá thật!

Trời đất!

Kiều Tịch đúng là giật mình sợ hãi thật, cô không thể nào ngờ được Lục Hoặc lại biến ra đuôi cá.

Trong truyện chỉ miêu tả Lục Hoặc là người sẽ xuất hiện giúp đỡ lúc nữ chính Triệu Vũ Tích gặp khó khăn, không miêu tả quá nhiều về anh, lại càng không nói anh có đuôi cá!

Cô cẩn thận từng li từng tí một sờ lên đuôi của Lục Hoặc, trơn trơn lành lạnh, phần cuối đuôi không trọn vẹn bị nhuộm màu xanh đen, làm mất đi phần nào vẻ đẹp của chiếc đuôi.

"Chỗ này có đau không?" Ngón tay Kiều Tịch nhẹ nhàng chạm vào phần đuôi cá mục rữa.

Phần đuôi truyền đến cảm giác khác thường, Lục Hoặc mím chặt môi, đôi môi hồng phấn trở nên trắng bệch, căng cứng cả người không dám cử động, sợ chỉ một chút động đậy cũng khiến cô chán ghét.

Lục Hoặc lắc đầu, giọng nói khàn khàn: "Không đau."

Hai mắt anh đỏ rực, giọng nói mang theo sự cầu xin: "Xấu lắm, đừng nhìn." Thứ xấu xí như vậy chính anh nhìn còn cảm thấy buồn nôn.

Kiều Tịch hỏi Bạo Phú: "Chân Lục Hoặc làm sao thế này? Đuôi cá bị gì vậy? Sao đuôi cá của anh ấy lại không lành lặn, vì năng lượng đen sao?"

Bạo Phú lại không kinh ngạc lắm, nó trả lời Kiều Tịch: "Chủ nhân, bố của Lục Hoặc là con người còn mẹ là người dị tộc nên anh ấy mới có đuôi cá. Trẻ con của tộc Kim Ngư sau ba tuổi sẽ bắt đầu biết cách biến đổi giữa chân người và đuôi cá, nhưng chân của Lục Hoặc bị năng lượng đen ăn mòn từ nhỏ nên không thể biến được, đuôi bị thương cũng sẽ khiến chân không đi lại được."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...