🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 27: 27

 Trang Chủ  

Sau Khi Tôi Cướp Đi Nam Phụ, Nữ Chính Khóc Rồi 

 Chương 27

SAU KHI TÔI CƯỚP ĐI NAM PHỤ, NỮ CHÍNH KHÓC RỒI

Chương 27

 Mỹ Nhân Vô Sương

13/04/2022

 Trước   Sau 

Xe ngừng ngoài cửa một nhà hàng.

Kiều Tịch và Lục Hoặc bước vào, cô không chọn phòng bao kín đáo mà lại chọn một bàn gần cửa sổ ngoài đại sảnh.

"Nghe nói lẩu ở đây được lắm, lát nữa anh nếm thử nhé." Kiều Tịch biết Lục Hoặc chưa ăn lẩu bao giờ.

"Tôi gọi một nồi lẩu uyên ương, xem anh thích loại nước dùng nào." Cô vừa dứt lời đã trông thấy Phương Đường mặc đồng phục nhân viên màu đỏ cách đó không xa.

Cô cho người điều tra trước, biết được Phương Đường làm thêm ở đây.

Phương Đường bê một cái nồi lớn, thân hình nhỏ nhắn nghiêng tới rót nước vào nồi cho khách, có vẻ hơi quá sức.

Sau đó Kiều Tịch thấy một nhân viên mặc vest, chắc là quản lý, đứng trước người Phương Đường, vẻ mặt không vui lắm, không biết nói gì mà Phương Đường liên tục cúi người xin lỗi.

Người đó có vẻ không kiên nhẫn, vẫy vẫy tay, Phương Đường cẩn thận bê cái nồi đi.

"Đang nhìn gì thế?" Lục Hoặc hỏi Kiều Tịch.

"Thấy người quen, bạn đại học của tôi làm thêm ở đây."

Đáy mắt Lục Hoặc tối lại, anh hơi cụp mắt che giấu suy nghĩ: "Có cần đổi chỗ khác không?"

"Sao phải đổi chỗ khác?" Kiều Tịch nhìn thiếu niên cô đơn ngồi cạnh, dường như nghĩ đến điều gì: "Anh lo bị bạn học của tôi nhìn thấy sao? Không sao, cậu ấy không nói linh tinh đâu."

Điều Lục Hoặc lo lắng là nếu bạn học của cô thấy cô đi chung với một người tàn tật thì liệu có nhìn cô bằng ánh mắt khác lạ không.

Dù sao không ai muốn thấy trăng sáng dính bùn cả.

Kiều Tịch xoay người đối diện với anh, hai tay ôm lấy hai bên má anh nâng lên, sau đó ra sức bóp chặt mặt anh trong ánh mắt kinh ngạc của anh.

Cô dí sát vào anh, hơi thở ấm áp phả lên gương mặt anh.

Gương mặt lạnh lùng của thiếu niên hơi đỏ lên.

"Lục Hoặc, hình như anh không hiểu rõ con người tôi lắm đâu." Kiều Tịch nhìn thẳng vào anh: "Tôi không quan tâm đến suy nghĩ của những người khác, tôi chỉ chú ý đến suy nghĩ của những người tôi quan tâm mà thôi."

Kiều Tịch nói xong, ánh mắt bắt đầu trở nên hư hỏng, đôi môi xinh đẹp nhếch lên, cắn vào cằm Lục Hoặc một cái.

Lục Hoặc ngớ người.

Cô cố ý dùng răng cắn lên lớp thịt mềm mềm trên cằm anh, còn nghiến nhẹ một cái. Cô không dùng sức, cảm giác hơi nhói lên khiến Lục Hoặc siết chặt lấy tay vịn xe lăn, gần như không thể tự khống chế được: "Kiều Tịch..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...