🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 23: 23

"Không được nhìn." Lục Hoặc lắc đầu.

"Sao lại không được nhìn?" Kiều Tịch muốn đứng lên để xem chân Lục Hoặc.

Lục Hoặc ôm chặt lấy cô không buông tay, giọng nói khàn khàn tỏ vẻ đáng thương: "Tịch Tịch không được nhìn."

"Không ngứa nữa à?"

"Không ngứa nữa." Lục Hoặc lắc đầu, mầm lá nhỏ trên đỉnh đầu anh cũng lắc theo.

Hu hu, anh chàng này đáng yêu chết đi được.

Kiều Tịch dụ dỗ anh: "Tôi chỉ nhìn liếc một cái thôi."

Tay Lục Hoặc vẫn đè chặt chăn: "Không được."

"Tại sao chứ?" Kiều Tịch bị anh ôm eo bằng cánh tay còn lại. Sức lực của anh rất lớn, cô gần như không thể nhúc nhích được.

Lục Hoặc mím môi không nói.

Kiều Tịch xấu xa canh đúng ngay trước khi cái chồi nhỏ của anh sắp biến mất thì thò tay ra túm lấy phiến lá nhỏ. Ngay lập tức, Lục Hoặc đang ôm cô trầm giọng kêu nhỏ một tiếng, cơ thể mềm nhũn ra.

Cơ thể hai người đang sát lại với nhau, cô hoàn toàn có thể cảm nhận được từng cơn run rẩy của Lục Hoặc.

Hiển nhiên cứ bóp mầm là nhỏ là anh sẽ bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ mạnh.

Lần này Kiều Tịch nhẹ nhàng tránh tay Lục Hoặc, cô ngồi xổm bên chân anh, nhấc chiếc chăn nhỏ anh đang đắp lên.

"Tịch Tịch..." Lục Hoặc cụp mắt, bàn tay đặt lên tay vịn xe lăn siết chặt.

Kiều Tịch dịu dàng kéo ống quần anh lên, ngước mắt nhìn anh.

"Sao lại không chịu cho tôi xem chân của anh thế?" Kiều Tịch hỏi.

Giọng Lục Hoặc khàn đặc: "Xấu lắm, Tịch Tịch đừng nhìn."

Kiều Tịch không chịu nghe, cô vẫn kéo ống quần anh lên.

Bầu không khí xung quanh anh như chìm vào cô đơn và u tối. Anh cúi đầu nhắm mắt lại như cam chịu.

Cuối cùng Kiều Tịch cũng nhìn thấy rõ hai chân Lục Hoặc. Bắp chân anh bị phủ kín bởi mảng màu xanh đen.

Ánh mắt Kiều Tịch không giấu nổi sự sợ hãi.

Lục Hoặc cúi đầu, nắm tay chặt đến mức trắng bệch, khuôn mặt đang ửng hồng tái đi, giọng nói vốn khàn khàn lại càng khàn hơn, thậm chí còn có thêm cả chút nức nở tủi thân: "Vì Tịch Tịch sẽ không thích."

Anh rất xấu xí, Tịch Tịch cũng sẽ không thích anh mất thôi.

Kiều Tịch rất ngạc nhiên, cô hỏi Bạo Phú: "Chân Lục Hoặc làm sao thế này?"

Bạo Phú trả lời: "Chủ nhân, cái màu trên chân Lục Hoặc chính là năng lượng đen đó."

Kiều Tịch mở to mắt nhìn, thảo nào Bạo Phú lại nói tiêu diệt năng lượng đen có thể chữa khỏi chân cho Lục Hoặc.

Cô thò tay ra sờ sờ màu xanh đen trên chân Lục Hoặc: "Có đau không?"

Bạo Phú nhanh nhẹn giải thích: "Năng lượng đen không làm Lục Hoặc đau đớn, nhưng nếu nó chiếm hết toàn bộ cơ thể thì Lục Hoặc sẽ hắc hóa, nhưng như thế thì mạng cũng không còn được bao nhiêu nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...