🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 22: 22

  tiên trêu chọc Lục Hoặc như thế, nhưng Kiều Tịch vẫn cảm thấy kíƈɦ ŧɦíƈɦ như cũ.

Lục Hoặc nhũn người trên xe lăn, anh hơi ngẩng đầu lên, nhắm hai mắt lại có vẻ khó chịu.

Lúc mở mắt ra lần nữa, đôi mắt anh càng trở nên đen thẫm và ướŧ áŧ hơn.

Cô có thể nghe rõ tiếng thở của anh trong căn phòng yên tĩnh này.

Nhẹ nhàng, gấp gáp, mềm mại khiến tai Kiều Tịch muốn nhũn ra.

"Lục Hoặc." Kiều Tịch to gan làm chuyện xấu còn không biết đường hối cải, cô cố ý tò mò hỏi anh: "Anh làm sao thế?"

Trong mắt Lục Hoặc dường như toàn là men say, tóc mái rũ xuống trán hơi lộn xộn, che đi hàng mi dày nhưng lại làm nổi bật cái chồi nhỏ đang bị bóp, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng rất hấp dẫn.

Cảm giác kì lạ kéo tới khiến Lục Hoặc nhũn người tựa lưng vào xe lăn. Anh nghiến chặt răng, nhưng dù sao cũng vừa mới uống rượu nên sự kìm chế không thể nào bằng lúc còn tỉnh táo được, tiếng rêи ɾỉ không nén nổi bật ra, thực sự gợi cảm khiến người ta mê muội.

"Tịch Tịch." Giọng nói trầm ấm êm tai khiến người ta như say trong đó.

"Tôi đây."

Lục Hoặc hơi ngửa đầu lên, ánh mắt mơ màng nhìn trần nhà, anh gọi lên trong vô thức: "Tịch Tịch."

Tai Kiều Tịch sắp nhũn cả ra rồi.

Chết mất thôi!

Sức chịu đựng của Lục Hoặc đã đến giới hạn, mà anh cũng không muốn nhịn nữa. Tiếng thở ngày càng rõ ràng hơn, còn liên tục gọi tên Kiều Tịch.

Trái tim nhỏ của Kiều Tịch run run theo từng tiếng gọi.

Cô đang định làm gì đó tiếp thì có người gõ cửa phòng.

"Tiểu Tịch, có phải con ở trong phòng không?" Người đứng ngoài cửa là mẹ Kiều.

Kiều Tịch ngạc nhiên, sao mẹ cô lại đến đây?

"Tiểu Tịch, con có ở trong đó không?" Mẹ Kiều vừa gõ cửa vừa bấm chuông.

"Tịch Tịch." Lục Hoặc nhìn Kiều Tịch, đôi mắt đen bóng ướt rượt sáng lấp lánh lên.

"Suỵt, anh đừng nói chuyện." Kiều Tịch sợ đến mức vội nhào lên: "Lục Hoặc, mẹ tôi đến."

Lục Hoặc làm gì còn tỉnh táo nữa, anh ôm cô, đầu tựa vào cổ cô cọ cọ.

Tiếng thở nhẹ nhàng phất bên tai của thiếu niên khiến Kiều Tịch đỏ mặt, nhũn cả người: "Đừng thở mạnh thế, mẹ tôi đến kìa."

Lục Hoặc siết chặt vòng tay, lẩm bẩm: "Tịch Tịch, khó chịu."

Tiếng gõ cửa cứ vang lên liên tục, Kiều Tịch vừa đau khổ vừa vui vẻ, cô dụ dỗ Lục Hoặc: "Để tôi đi ra ngoài trước, tôi sẽ về nhanh thôi, anh ở đây chờ tôi nhé."

Tuy bây giờ Lục Hoặc đang say rượu nhưng anh không đi lại được, cô không cần lo anh chạy đi đâu mất.

Có vẻ Lục Hoặc nghe hiểu rồi, nhưng lại cũng có vẻ anh nghe không hiểu, hàng mi đen dài vểnh lên rung rung lại cụp xuống ra chiều tội nghiệp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...