🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2: 2

 

 

Kiều Tịch nghe Bạo Phú nói thì hơi ngạc nhiên.

Cô hỏi: "Hấp thụ như thế nào cơ?"

Lúc này cô mới thấy trên mu bàn tay mình có một biểu tượng nhìn như biểu tượng pin trên điện thoại di động. Trong hình pin có một vạch màu vàng nhỏ xíu, bên cạnh có số 0,01%.

Kiều Tịch trợn mắt nhìn, cô phát hiện trên mu bàn tay Lục Hoặc cũng có một cái biểu tượng pin nhỏ: "Lục Hoặc cũng có?"

Bạo Phú nói với cô: "Đây là vạch năng lượng, màu vàng là năng lượng chính, màu đen là năng lượng phụ."

Kiều Tịch thấy biểu tượng pin năng lượng trên tay Lục Hoặc đang hiển thị 20% màu vàng, 80% còn lại là màu đen.

"Chủ nhân, năng lượng màu vàng trên người Lục Hoặc đang từ từ biến thành năng lượng màu đen. Năng lượng đen càng nhiều, chiếm chỗ năng lượng vàng khiến năng lượng vàng biến mất thì chị sẽ không thể kéo dài mạng sống nữa. Vì vậy chủ nhân phải tiêu diệt năng lượng đen trên người Lục Hoặc."

Quả nhiên, trên đời này không có gì là cho không cả.

"Phải làm sao để tiêu diệt năng lượng đen?"

"Sau này chủ nhân sẽ biết." Bạo Phú không dám nói cho chủ nhân biết nó cũng là người mới nhận chức, tạm thời nó cũng không biết.

Người anh em của nó là Bá Vương nói với nó rằng, trước mặt chủ nhân, không biết cũng phải giả vờ biết, bởi vì quá ngốc nghếch thì sẽ bị chủ nhân ghét bỏ, rồi bị bỏ đói, nó không muốn phải nhịn đói thường xuyên như Phú Quý đâu.

Kiều Tịch: "Tôi hấp thụ năng lượng màu vàng của Lục Hoặc thì có ảnh hưởng gì đến anh ấy không?"

Bạo Phú ngoan ngoãn trả lời: "Chủ nhân yên tâm, không có bất kì ảnh hưởng gì đến Lục Hoặc đâu. Chị càng đến gần Lục Hoặc thì tốc độ hấp thụ năng lượng vàng càng nhanh, đứng cách quá 1 mét thì không thể hấp thụ được."

Thế có nghĩa là Kiều Tịch phải đến gần Lục Hoặc trong vòng 1 mét.

Lục quản gia nói: "Thiếu gia, Kiều tiểu thư tìm cậu."

Lục Hoặc ngồi trên xe lăn, mặt mũi lạnh tanh.

Kiều Tịch bước lên, chủ động chào hỏi: "Chào anh, Lục Hoặc, tôi là Kiều Tịch."

Đôi mắt đen sạch sẽ, trong suốt lẳng lặng nhìn cô. Kiều Tịch nhớ đến cảnh cô say rượu phát bệnh hôm qua.

Lúc đó bệnh tim của cô tái phát, rồi lại phát hiện ra sau khi đến gần anh thì tim sẽ ngừng đau, cô tham lam thứ cảm giác thoải mái đó nên không những ngồi lên đùi Lục Hoặc mà còn cọ cọ anh một cách trắng trợn.

Da mặt Kiều Tịch có dày hơn nữa thì cũng biết xấu hổ: "Hôm qua tôi say rượu, hại anh bị phạt, thật sự xin lỗi anh."

Lục Hoặc lạnh nhạt: "Xin lỗi có ích gì?"

Kiều Tịch cũng biết xin lỗi là vô dụng, cô nhẹ giọng nói: "Vết thương trên người anh đều là do tôi cả, tôi có thể đền bù cho anh."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...