Chương 19: 19
L
úc này, người ta đã mang quần áo và trang sức để Kiều Tịch mặc trong tiệc sinh nhật tới.
Mọi thứ đều do mẹ Kiều chọn lựa tỉ mỉ, cảm thấy phù hợp với vẻ đẹp và khí chất của Kiều Tịch nhất.
Nhất là lễ phục, tất cả đều được may đo theo thân hình Kiều Tịch, thêm một phân thì thừa, bớt một phân thì thiếu, tất cả đều là đồ được đặt may thủ công, vô cùng đẹp đẽ tinh xảo.
Mẹ Kiều thật sự rất yêu thương con gái, nếu như trăng trong nước mà vớt lên được thì bà đã đem đi làm trang sức cho con gái đeo luôn rồi.
"Tiểu Tịch, con xem có thích không này, nếu con không thích thì mẹ sẽ bảo người ta chuẩn bị cái khác." Mẹ Kiều mở ra một chiếc hộp đựng toàn là trang sức.
Đám đồ trang sức xinh đẹp lấp lánh sắc màu lộng lẫy dưới ánh đèn, có mấy món còn là do mẹ Kiều bỏ một khoản lớn rước về từ buổi tiệc đấu giá gần đây.
Triệu Vũ Tích bị hủy dung đứng bên nhìn chăm chú.
Sau khi Kiều Tịch chết, tuy mẹ Kiều cũng thương cô ta như con gái ruột nhưng lại chưa bao giờ đưa đồ trang sức của Kiều Tịch cho cô ta, tuy cô ta cũng có không ít trang sức, nhưng chẳng có món nào vượt qua được những thứ cao cấp thế này.
Nghĩ thế, Triệu Vũ Tích không những ngứa mặt, mà trong ngực cũng ngứa ngáy ran lên.
Triệu Vũ Tích cắn cắn môi, ánh mắt rơi trên gương mặt nhỏ nhắn mịn màng trắng như tuyết của Kiều Tịch. Cô ta cứ có ảo giác rằng Kiều Tịch sắp chết rồi, vì dù sao kiếp trước Kiều Tịch cũng không sống được đến giờ thật.
Kiều Tịch chỉ đang tạm thời bảo quản đồ đạc cho cô ta, đợi đến khi Kiều Tịch không còn ở đây nữa, tất cả đều sẽ là của cô ta.
Ảo giác của Triệu Vũ Tích cũng có chỗ đúng, ở trong nguyên tác, Kiều Tịch là một nữ phụ pháo hôi, tất cả mọi thứ của cô đều là để trải đường cho nữ chính Triệu Vũ Tích, mục đích là để Triệu Vũ Tích có một thân phận tốt hơn.
Kiều Tịch cảm nhận được có ánh mắt đang lặng lẽ đánh giá, cô bèn quay đầu lại nhìn Triệu Vũ Tích: "Mặt chị không lành lại trong thời gian ngắn được à?"
Đối diện với gương mặt tinh xảo trơn bóng của Kiều Tịch, Triệu Vũ Tích cúi đầu xuống trong vô thức, bàn tay đặt trên đùi siết lại: "Cơn dị ứng của chị chắc phải một tuần nữa mới đỡ hơn được."
Kiều Tịch tỏ vẻ hứng thú, cô nói như đâm dao vào tim Triệu Vũ Tích: "Tiếc thật đấy, vậy chị không thể tham gia tiệc sinh nhật được rồi."
Triệu Vũ Tích cắn cắn môi: "Ừ."
"Vậy hôm nay chị cũng không cần chọn lễ phục đâu nhỉ?" Vẻ mặt Kiều Tịch mang chút biếng nhác, giọng nói du dương cắm dao vào tim Triệu Vũ Tích tiếp: "Dù sao chị cũng chẳng mặc được."
Bình luận