🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 171: 171

Thấy Lục Hoặc nhìn mình chằm chằm, Kiều Tịch tiến lại gần anh, "Vừa rồi anh gặp ác mộng sao? Mơ thấy gì thế, sao lại khóc?"

Vừa nói đầu ngón tay cô chạm vào khóe mắt đỏ hoe của anh, còn hơi ẩm ướt.

Lục Hoặc nắm cổ tay mảnh mai của cô.

Người trước mặt là sự tồn tại chân thật.

Tay anh dùng sức khiến cơ thể Kiều Tịch không ổn định, trực tiếp ngã trên người anh, còn chưa kịp phản ứng đã bị anh ôm lấy, thay đổi vị trí.

Cô nằm trên giường.

"Lục Hoặc?"

Kiều Tịch sững sờ, mà trước mắt gương mặt đẹp trai của Lục Hoặc phóng đại, cô bắt gặp ánh mắt của anh, là ánh mắt cô không hiểu nổi, mắt anh u ám như có gì đó đang quay cuồng mãnh liệt.

Cảm nhận được toàn thân anh căng thẳng, cô chủ động vươn tay ôm lại anh, "Anh mơ thấy gì?" Làm sao lại khiến anh khóc, còn khác thường như vậy.

Thân thể cô gái trong lòng mềm mại, ấm áp, cảm giác chân thật chứ không phải trong tưởng tượng của anh.

Lục Hoặc nhìn cô, ánh mắt rơi xuống đôi mắt sáng ngời, chóp mũi còn có cái miệng nhỏ nhắn, chậm rãi lướt qua, anh lại bắt gặp ánh mắt cô, bên trong là hình bóng của anh.

"Nằm mơ?" Lục Hoặc thấp giọng khàn khàn nói.

"Vừa rồi không phải anh nằm mơ sao?" Kiều Tịch ôm anh, bàn tay còn dịu dàng vỗ lưng như muốn an ủi anh đừng sợ, "Em cũng nằm mơ, là một giấc mơ dài, rất đẹp và suýt nữa không muốn tỉnh lại."

Cô hỏi anh: "Giấc mơ của anh đáng sợ sao? Lúc nãy anh ngủ, giữa mày nhíu chặt, em gọi anh mấy lần nhưng đều không tỉnh."

"Ừm, rất đáng sợ." Lục Hoặc nhất thời không phân biệt được đâu là mơ, đâu là thực, anh sợ hãi Kiều Tịch trước mắt lại là giấc mơ của anh.

Nghĩ như vậy, Lục Hoặc siết chặt tay cô, môi mỏng trực tiếp áp lên miệng Kiều Tịch, cắn nhẹ lên môi cô, điên cuồng cướp lấy hơi thở của cô.

Lục Hoặc hơi hung dữ khiến môi cô hơi đau.

Kiều Tịch muốn đẩy người ra, nhưng lúc đối diện với mắt anh, cô ngẩn người.

Hai mắt Lục Hoặc đỏ ngầu, phủ một tầng lệ, anh cứ như vậy nhìn chằm chằm cô.

Tim Kiều Tịch mềm nhũn, liền để anh tùy ý làm loạn.

Chờ đến khi cô được thả ra, môi Lục Hoặc mang theo hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai cô, anh thì thầm: "Anh đúng là có mơ, lúc đầu ngọt ngào bao nhiêu thì kết thúc có bấy nhiêu đáng sợ."

Trong mơ, sau khi biết cô biến mất, anh không biết mình sống sót qua thời gian đó như thế nào.

Trái tim đã mất, hồn cũng mất, lồng ngực trống rỗng, anh không tìm thấy cô, chỉ có thể bất lực chờ đợi cô đột nhiên xuất hiện.

Anh mất ngủ suốt đêm, mặc cho bóng tối nuốt chửng lấy anh. Lúc cực kỳ buồn ngủ, chỉ có thể dựa vào gối trên giường cô mới miễn cưỡng ngủ được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...