🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 17: 17

 
L

ục Hoặc ngước mắt lên, ánh mắt anh có vài phần sắc bén, thêm vài phần hung ác.

Tiếng hét chưa kịp vang lên đã kẹt lại trong cổ họng cô người hầu, không thể thoát ra được.

Cô ấy hoảng hốt đặt khay lên mặt bàn.

Lục Hoặc ngồi dậy, nhưng anh vừa mới nâng người lên thì quần áo đã bị túm lại. Anh cúi xuống nhìn, thấy ngón tay của cô đang túm chặt lấy áo anh.

Kiều Tịch mở to mắt: "Anh định đi đâu?"

Đôi hàng mi dài của Lục Hoặc hơi rung rung: "Có người đến." Trong mắt anh có mấy phần bối rối: "Cô yên tâm, tôi sẽ bắt cô ấy cam đoan không nói gì hết."

Ở cùng chỗ với một người tàn tật sẽ gây ra ảnh hưởng xấu đối với danh tiếng của cô.

Cô yếu ớt như vậy, nhất định sẽ không chịu nổi ánh mắt coi thường của người khác.

Kiều Tịch thấy có người xuất hiện trong phòng cũng không ngạc nhiên lắm.

Cô ngồi dậy, cơ thể như không có xương, dựa hẳn lên lưng Lục Hoặc, cằm gác lên vai anh, nhìn cô người hầu đứng cách đó không xa, đang luống cuống không biết nên làm gì.

"Xin chào." Kiều Tịch nở nụ cười, cô vốn đã xinh đẹp, khi cười rộ lên lại càng đẹp hơn.

Cô người hầu vội vàng gật đầu chào lại.

"Tôi là bạn gái của Lục Hoặc." Kiều Tịch vừa cười vừa nói. Cô vừa nói xong đã cảm thấy Lục Hoặc giật mình một cái, rõ ràng là anh rất kinh ngạc.

Kiều Tịch nói tiếp: "Ông nội anh ấy không thích tôi và Lục Hoặc ở cạnh nhau, tôi lén vào đây đấy, cô có thể giữ bí mật giúp tôi không?"

 
T

hấy cô tỏ vẻ đáng thương, cô người hầu hơi luống cuống, vội vã đảm bảo: "Tôi sẽ không nói gì hết, cô yên tâm đi."

Kiều Tịch cười rạng rỡ, ánh sáng trong mắt lấp lánh như sao rơi: "Cảm ơn cô."

Cô ấy chính là mục tiêu tấn công lần này của Triệu Vũ Tích, Bạo Phú đã cho cô xem tư liệu của cô ấy.

Kiều Tịch không lo lắng cô ấy sẽ đi bép xép, cô ấy là người đơn thuần và lương thiện, không biết nói dối.

Sau khi cô người hầu rời đi, Kiều Tịch nghiêng đầu, nhìn vành tai đỏ thẫm của Lục Hoặc.

Hai mắt cô sáng lên, hơi ngạc nhiên: "Anh đang xấu hổ sao?"

Nghe cô hỏi thế, Lục Hoặc ngoảnh mặt đi: "Không phải."

Trên đỉnh đầu anh, mầm lá nhỏ đang lắc lắc.

Thiếu niên ngồi thẳng lưng, toàn thân căng cứng, cố hết sức để phủ nhận rằng anh đang rất xấu hổ.

Ui, sao lại đáng yêu thế không biết!

Trong truyện miêu tả Lục Hoặc là boss phản diện, anh dùng năng lực của mình để chèn ép những nhà giàu khác một cách kiêu ngạo và bừa bãi, khiến không ít người bị phá sản. Anh làm mọi việc xấu xa, vô cảm, vô đạo đức, ai làm anh không vui đều sẽ phải nhận lấy kết cục bi thảm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...