Chương 168: 168
Kiều Tịch sống hạnh phúc ở Lục gia, ban ngày, cô sẽ nói chuyện phiếm với mẹ Lục Hoặc, Thi Uyển Uyển.
Hai người dường như có vô số chủ đề để nói, đặc biệt khi nhắc tới Lục Hoặc, Thi Uyển Uyển nói cho Kiều Tịch một ít chuyện về thời thơ ấu của Lục Hoặc.
Thi Uyển Uyển còn lấy nhiều ảnh Lục Hoặc hồi nhỏ cho Kiều Tịch xem, bà rất yêu con trai, thích dùng máy ảnh để ghi lại từng khoảnh khắc của Lục Hoặc từ nhỏ đến lớn.
Kiều Tịch đã từng nhìn thấy dáng vẻ Lục Hoặc lúc bé, cũng biết anh có bao nhiêu đáng yêu, nhưng cô chưa bao giờ Lục Hoặc nhỏ lớn lên trong tình yêu của cha mẹ.
Trong bức ảnh, cậu bé Lục Hoặc đứng trước bánh kem, gương mặt trắng nõn, hai mắt nhắm nghiền, chắp tay trước ngực ước, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc khiến người ta hận không thể giúp anh thực hiện nguyện vọng.
Cha mẹ anh đứng hai bên, cùng anh đón sinh nhật.
Kiều Tịch nhìn đến vui vẻ, anh không cần phải hâm mộ đứa trẻ khác, đón sinh nhật sẽ không phải lẻ loi một mình, sẽ không có người chỉ trích anh khắc chết cha mẹ, chưa bao giờ được đón sinh nhật.
Bây giờ Lục Hoặc không chỉ có thể tùy ý ăn kẹo, còn có bánh kem xinh đẹp, ai cũng thành tâm chúc anh sinh nhật vui vẻ.
“Đây là khi nó lên năm tuổi, dì và cha nó dẫn đi công viên giải trí.”
Thi Uyển Uyển nói với Kiều Tịch, “Đừng nhìn gương mặt nhỏ bé và biểu cảm lạnh lùng của nó, ngày đó, dì và cha nó phải mất không ít thời gian mới dỗ được nó rời đi trước khi công viên đóng cửa.”
Kiều Tịch thấy cậu bé Lục Hoặc đứng trước ngựa gỗ, gương mặt căng thẳng, hai mắt to đen láy lại sáng ngời.
Thậm chí qua bức ảnh, Kiều Tịch cũng có thể cảm nhận được, khoảnh khắc đó cậu bé Lục Hoặc rất vui vẻ, hạnh phúc.
“Tấm này là khi nó tám tuổi tham gia thi đấu Rubik giành giải quán quân, nhưng mà đứa nhỏ này chỉ thích một thời gian, sau đó thì thích chơi mô hình.” Thi Uyển Uyển vừa vui mừng vừa mất mát, “Nó thông minh từ nhỏ, vừa học đã biết, ngay từ nhỏ liền học cách tự lập, không giống những đứa trẻ khác, thích dính lấy cha mẹ hay làm nũng.”
Đứa nhỏ quá độc lập, hoàn toàn không cần bà dạy dỗ hay dẫn đường, Thi Uyển Uyển thường xuyên cảm thấy mất mát.
“Dì nghĩ rằng, đứa nhỏ Tiểu Hoặc này cho dù không có sự hiện diện của cha mẹ cũng có thể sống tốt.”
“Không tốt đâu ạ!” Thi Uyển Uyển vừa dứt lời, Kiều Tịch lập tức nói: “Cho dù anh ấy có độc lập thế nào, lợi hại thế nào cũng đều cần có cha mẹ ở bên, đứa nhỏ không có cha mẹ thì sẽ không có cuộc sống tốt đẹp nào cả.”
Kiều Tịch hiểu điều này hơn ai hết, cô biết Lục Hoặc không có cha mẹ có bao nhiêu đáng thương.
Thi Uyển Uyển không nghĩ tới Kiều Tịch phản ứng lớn như vậy, bà cười gật đầu, “Là dì nói lung tung.”
Bình luận