Chương 167: 167
Lục Hoặc tìm cơ hội, quang minh chính đại đưa Kiều Tịch về ra mắt cha mẹ.
Đây là lần đầu tiên Kiều Tịch tiếp xúc gần với mẹ Lục Hoặc – Thi Uyển Uyển như vậy.
Cô biết Thi Uyển Uyển là người hiền lành, rất thích trẻ con, Kiều Tịch cũng không sợ bà, nhưng cô có hơi khẩn trương.
Lục Ngộ Thâm thấy con trai có bạn gái, tuy rằng kinh ngạc nhưng không có ý phản đối, dù sao khi ông theo đuổi vợ cũng là năm nhất, tầm tuổi con trai bây giờ.
Lục Ngộ Thâm chỉ đưa ra một yêu cầu với con trai Lục Hoặc, để anh đến công ty học tập.
Rõ ràng ông muốn bồi dưỡng con trai quản lý công ty, để Lục Hoặc sau này có thể tiếp quản công ty sớm hơn, mà ông có thể nhanh chóng nghỉ hưu, dành nhiều thời gian để đi du ngoạn với vợ.
Thi Uyển Uyển khác với sự điềm tĩnh của Lục Ngộ Thâm, đây là lần đầu tiên con trai đưa cô gái về nhà, hơn nữa còn là bạn gái, trong mắt bà đều là vui vẻ.
Cô gái trước mặt thanh tú xinh đẹp, làn da trắng nõn, đôi mắt to tròn khiến người ta yêu thích, Thi Uyển Uyển thấy thế thì thích không thôi, bà sợ phản ứng của mình quá lớn sẽ dọa tới cô gái, bà cố gắng ổn định tâm tình kích động của mình, nhẹ nhàng mở miệng: “Dì có thể gọi con là Tiểu Tịch không?”
Kiều Tịch ngoan ngoãn gật đầu, “Có thể ạ, người nhà con cũng gọi con như vậy.”
Trước kia không ngửi thấy, bây giờ Kiều Tịch mới ngửi thấy trên người mẹ Lục Hoặc, Thi Uyển Uyển cũng có một mùi hương, nhưng mùi hương của bà khác với Lục Hoặc.
Ngửi thấy mùi hương trên người Lục Hoặc, cô rất muốn ăn luôn Lục Hoặc, mà ngửi mùi hương trên người Thi Uyển Uyển, tâm tình sẽ trở nên vui vẻ, Kiều Tịch muốn thân cận và ở bên Thi Uyển Uyển hơn.
“Chân con bị té ngã, có cần dì gọi bác sĩ tới xem không?” Vừa rồi nhìn cô gái được con trai đỡ vào, bà không khỏi lo lắng.
“Đã xem rồi dì, bác sĩ nói cần tĩnh dưỡng một thời gian.” Chân Kiều Tịch không được tốt, nếu không phải làm trò trước mặt cha mẹ Lục Hoặc không hay, Lục Hoặc còn muốn ôm cô, không để cho cô đi lại cơ.
“Mẹ.” Lục Hoặc ở bên mở miệng: “Chỗ ở của Tịch Tịch xảy ra chuyện, cô ấy sẽ ở tạm nhà chúng ta một thời gian.” Sau khi trải qua hỏa hoạn, Lục Hoặc không muốn để Kiều Tịch rời khỏi tầm mắt mình.
“Tiểu Tịch ở nhà của chúng ta? Vậy thật tốt quá, dì để người đi dọn dẹp lại phòng.” Thi Uyển Uyển cười dịu dàng, “Để dì nghĩ cách trang trí.”
Bà vẫn luôn muốn có con gái, nhưng lúc sinh con trai có chút ngoài ý muốn, tuy rằng không sao, nhưng chồng bà sợ hãi cũng không muốn bà phải chịu khổ như vậy nữa.
Bây giờ Thi Uyển Uyển đột nhiên cảm thấy, bản thân không có con gái, sau này có một cô con dâu xinh đẹp cũng hạnh phúc không kém.
“Tiểu Tịch, con yên tâm ở lại, có yêu cầu gì thì cứ nói với dì, hoặc là tìm Lục Hoặc.” Thi Uyển Uyển lo lắng con gái da mặt mỏng, giọng nói bà càng thêm dịu dàng, muốn giữ lại cô con dâu tương lai này, “Con xem nơi này như nhà mình đi, đừng khách sáo, dì và cha Tiểu Hoặc cũng rất dễ ở chung, con đừng có áp lực gì.”
Bình luận