Chương 166: 166
Nghe cô gái nói, bàn tay che mắt cô của Lục Hoặc run lên, ánh mắt u ám.
Cô vẫn thấy được.
“Tịch Tịch.” Trong mắt thiếu niên mang theo sự ngập ngừng và hoảng sợ, bí mật anh liều mạng che giấu bị cô phát hiện.
Kiều Tịch nói: “Cái đuôi của anh so với đuôi của em còn đẹp hơn.”
“Lục Hoặc, anh để em xem.”
Trong giọng nói của cô mang theo tia mong đợi, “Em muốn chạm vào đuôi của anh.”
Cô không hề cảm thấy kỳ quái hay khϊếp sợ, cũng không hề có ý ghét bỏ anh.
Lục Hoặc không ngờ rằng bí mật khó có thể mở miệng sẽ bị cô phát hiện, cũng không nghĩ tới là ở dưới phương thức này.
Lúc chưa tỉnh lại, anh chỉ cảm thấy bụng ngứa lạ thường, bàn tay nhỏ bé của cô đang đẩy anh, cảm giác tê dại truyền đến, anh nhất thời không khống chế được, thêm vào đó, ý thức lúc ngủ mơ hồ, năng lực kiểm soát cũng kém hơn bình thường, không phòng bị mà lộ ra đuôi cá.
Bây giờ Lục Hoặc đã hoàn toàn tỉnh táo, đôi mắt đen láy trong veo.
“Lục Hoặc?” Không nhận được phản ứng, Kiều Tịch lặp lại, “Em muốn chạm vào đuôi của anh.”
Lục Hoặc còn che lại mắt cô, “Em không sợ sao?”
Cô không lo lắng anh là quái vật sẽ làm hại cô sao?
“Vì sao phải sợ?” Đôi môi xinh đẹp của Kiều Tịch cong lên, “Anh sẽ gϊếŧ em sao? Anh sẽ đuổi em đi sao?”
Sắc mặt Lục Hoặc trầm xuống, “Đương nhiên sẽ không.”
“Vậy vì sao em phải sợ hãi? Lục Hoặc, anh che mắt em lại, em không nhìn thấy anh.” Kiều Tịch bất mãn.
Lông mi cô khẽ chạm vào lòng bàn tay anh, khiến bàn tay anh ngứa ngáy.
Lục Hoặc cuối cùng cũng buông tay.
Hai mắt sáng lên, Kiều Tịch nhìn về phía Lục Hoặc, chỉ thấy anh dùng chăn che kín cái đuôi, trên người tỏa ra mùi hương thơm nồng, khiến Kiều Tịch phát thèm.
Cô dựa sát vào anh, với tay kéo chăn trên người anh ra.
Phòng có che rèm nên ánh sáng ảm đạm, cũng không ngăn được Kiều Tịch quan sát cái đuôi của Lục Hoặc.
Cái đuôi vàng sáng chói, nguyên vẹn, không có năng lượng đen, cũng không bị khiếm khuyết do năng lượng đen xâm hại như trước.
Ánh vàng bóng loáng, xinh đẹp khiến người ta không thể rời mắt.
Lục Hoặc cụp mắt xuống, mi mắt khẽ run lên, anh cảm nhận được tầm mắt cô đặt trên người anh có bao nhiêu nóng rực.
Gương mặt trắng trẻo lạnh lùng của anh lộ ra chút xấu hổ, đỏ bừng không thể giải thích được.
“Lục Hoặc, em muốn chạm vào nó.” Kiều Tịch hỏi ý kiến của anh sao? Cô vừa nói xong, không đợi Lục Hoặc đồng ý đã đưa tay qua.
Bình luận