Chương 165: 165
Trong tủ quần áo, Kiều Tịch không có động, cô đùa lại, “Em không đi nổi, anh ôm em.”
“Ừm.” Nhớ tới chân cô bị thương, Lục Hoặc cúi xuống muốn ôm cô lên.
Mà người trong tủ quần áo lại chơi xấu, cô không có ý đứng dậy, ngược lại còn kéo cánh tay không bị thương của Lục Hoặc, kéo anh ngã xuống người cô.
Tiếng cười trộm vang lên.
Lục Hoặc ngã trên người Kiều Tịch, cơ thể cô gái mềm mại, anh như rơi xuống đống kẹo bông gòn, “Tịch Tịch.”
“Anh đè em.” Kiều Tịch cáo trạng trước.
“Thật xin lỗi.” Tính tình Lục Hoặc rất tốt, anh muốn chống đỡ thân thể, nhưng tay lại vô tình ấn vào eo cô, khiến cô đau đớn.
“Lục Hoặc, anh làm em đau.” Kiều Tịch than thở bên tai anh.
Thật ra, Lục Hoặc cũng không ép cô đau, là cô cố ý trêu chọc anh.
Thiếu niên nhanh chóng rút tay về, chỉ để một tay chống đỡ trên vách tủ, miễn cưỡng chống đỡ được nửa người trên, “Thật xin lỗi.”
Anh muốn đứng dậy, nhưng tay Kiều Tịch lại ôm chặt lấy eo anh.
Bàn tay nhỏ bé dùng sức, tay Lục Hoặc chống đỡ trên vách tủ khẽ động, anh lại đè cô xuống.
Tiếng cười thánh thót lại vang lên, cô cong mắt, như thể thích nhìn anh xấu mặt, còn cố tình lên án anh, “Lục Hoặc, anh lại đè em, có phải anh cố ý hay không?”
Lục Hoặc ngước mắt, đối diện với hai mắt sáng ngời của cô, anh cũng không giữ bản thân nữa, thả mình xuống cục bông mềm mại.
Anh nhéo cằm cô, nghĩ đến cảm giác đêm nay mạo hiểm, biết cô ở trong đám cháy, nhịp tim của anh gần như ngừng đập, thậm chí anh còn nghĩ đến phát điên, nếu cô thật sự không còn nữa, có lẽ anh cũng không sống nổi.
Rõ ràng mới ở bên nhau chưa được bao lâu, ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra, cô lại có ảnh hướng lớn đến anh như vậy.
Đầu ngón tay niết cằm cô lại, ánh mắt Lục Hoặc tối hơn, thật đúng là yêu tinh, khiến anh mê muội đến không có đầu óc, không còn lý trí lại can tâm tình nguyện liều mạng vì cô.
“Lục Hoặc, anh niết đau em.” Kiều Tịch cho rằng anh định hôn cô, nhưng mà anh chỉ nhìn cô chằm chằm, cũng không nhúc nhích, cô không thể nhìn ra anh đang nghĩ gì.
“Ừm.” Ngón tay ấm áp của thiếu niên xoa nắn nọng cằm cô, “Tịch Tịch, sau này anh sẽ không để em gặp nguy hiểm như vậy nữa.”
“Đêm nay chỉ là ngoài ý muốn, không ai có thể đoán được tai họa sẽ ập đến lúc nào.” Lúc xảy ra hỏa hoạn, Kiều Tịch cho rằng mình sẽ chết trong đám cháy, mãi cho tới khi Lục Hoặc tới, cô liền không sợ nữa.
Cô nắm chặt tay Lục Hoặc, nhỏ giọng nói: “Lục Hoặc, nếu, em nói là nếu như, em chết trong đám cháy………”
Cô còn chưa nói xong, Lục Hoặc đã siết chặt đầu ngón tay, ngữ khí nghiêm túc hơn, “Tịch Tịch, không có nếu, không có giả thiết như vậy.”
Bình luận