🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 164: 164

Tô Thần muốn đánh xe đến bệnh viện, nhưng đi được nửa đường lại bị Lục Hoặc nhắc nhở đến phòng khám thú cưng trước.

“Tay của cậu bị bỏng, nếu không nhanh chóng xử lý sẽ rất dễ bị nhiễm trùng. Cậu xử lý miệng vết thương trước rồi đưa mèo đi khám cũng được mà.” Tô Thần nhìn phần da trên cánh tay Lục Hoặc bị bỏng đến chảy máu.

“Đến phòng khám thú cưng trước.” Lục Hoặc kiên trì.

Chân mèo con bị vật nặng đè lên, anh không dám động vào chân cô.

Bộ lông trắng như tuyết trên người Kiều Tịch dính đầy bụi bẩn, cũng may là Lục Hoặc không có ghét bỏ mà ôm chặt cô.

Đi đến phòng khám, sau khi kiểm tra, bác sĩ phát hiện chân sau cô bị gãy, bác sĩ còn kiểm tra các bộ phận khác, khi nhà cháy cô bị người dẫm mấy nhát, may mà không sao.

Lục Hoặc bế mèo con được băng bó chân lên, anh nhìn cô cười nói: “Lần này lại mạnh mẽ vậy sao, thế mà không hề rơi nước mắt.”

Cô bị gãy xương và chịu đựng cơn đau trên đường đi mà không để cho anh biết, cô rất hiểu chuyện.

Kiều Tịch không quan tâm đến bản thân có đau hay khóc không, cô chỉ quan tâm đến vết thương trên cánh tay Lục Hoặc.

Nếu không phải bởi vì tới cứu cô, anh cũng sẽ không bị bỏng, Kiều Tịch lo rằng anh sẽ để lại sẹo.

Sau khi rời khỏi phòng khám thú cưng, Lục Hoặc mới đến bệnh viện để băng bó vết thương, Kiều Tịch nghe bác sĩ nói cánh tay Lục Hoặc sẽ không để lại sẹo, lúc này cô mới yên tâm.

Vì hỏa hoạn, Kiều Tịch tạm thời không có chỗ ở, Lục Hoặc trực tiếp ôm cô về Lục gia, sau sự việc này, Kiều Tịch gần như biến mất, Lục Hoặc cũng không yên tâm để cô ở bên ngoài, anh nên đặt người dưới tầm mắt thì mới yên tâm.

Người giúp việc và những người khác sau khi dọn xong phòng khách, đang chuẩn bị nghỉ ngơi liền thấy Lục Hoặc ôm mèo con bị bẩn về.

“Thiếu gia, con mèo này……” Người giúp việc không khỏi kinh ngạc, không ngờ thiếu gia lại đưa mèo trở về.

Lúc trước mèo con được thiếu gia mang đi cũng không trở về, cô ấy còn tưởng thiếu gia tặng mèo đi, cô ấy khá thất vọng, dù sao cô ấy cũng chăm sóc mèo một thời gian, lần đầu gặp được mèo con xinh đẹp lại ngoan ngoãn, thích sạch sẽ như vậy, khuyết điểm duy nhất là kén ăn, chỉ ăn sữa dê chất lượng cao.

Không ngờ tới, lúc này thiếu gia lại đưa mèo về.

“Ừ, cô đi chuẩn bị một ít sữa dê, dùng nước ấm rồi mang đến phòng tôi.” Lục Hoặc dặn dò.

“Vâng.” Người giúp việc nhìn mèo con, rất muốn ôm tiểu gia hỏa một cái, “Thiếu gia, mèo con hơi bẩn, nếu không để tôi ôm nó đi tắm một lát.”

“Không cần.” Lục Hoặc ôm mèo con, cũng không có ý buông tay.

Trở lại phòng, Lục Hoặc đặt mèo con lên giường.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...