Chương 164: 164
Tô Thần muốn đánh xe đến bệnh viện, nhưng đi được nửa đường lại bị Lục Hoặc nhắc nhở đến phòng khám thú cưng trước.
“Tay của cậu bị bỏng, nếu không nhanh chóng xử lý sẽ rất dễ bị nhiễm trùng. Cậu xử lý miệng vết thương trước rồi đưa mèo đi khám cũng được mà.” Tô Thần nhìn phần da trên cánh tay Lục Hoặc bị bỏng đến chảy máu.
“Đến phòng khám thú cưng trước.” Lục Hoặc kiên trì.
Chân mèo con bị vật nặng đè lên, anh không dám động vào chân cô.
Bộ lông trắng như tuyết trên người Kiều Tịch dính đầy bụi bẩn, cũng may là Lục Hoặc không có ghét bỏ mà ôm chặt cô.
Đi đến phòng khám, sau khi kiểm tra, bác sĩ phát hiện chân sau cô bị gãy, bác sĩ còn kiểm tra các bộ phận khác, khi nhà cháy cô bị người dẫm mấy nhát, may mà không sao.
Lục Hoặc bế mèo con được băng bó chân lên, anh nhìn cô cười nói: “Lần này lại mạnh mẽ vậy sao, thế mà không hề rơi nước mắt.”
Cô bị gãy xương và chịu đựng cơn đau trên đường đi mà không để cho anh biết, cô rất hiểu chuyện.
Kiều Tịch không quan tâm đến bản thân có đau hay khóc không, cô chỉ quan tâm đến vết thương trên cánh tay Lục Hoặc.
Nếu không phải bởi vì tới cứu cô, anh cũng sẽ không bị bỏng, Kiều Tịch lo rằng anh sẽ để lại sẹo.
Sau khi rời khỏi phòng khám thú cưng, Lục Hoặc mới đến bệnh viện để băng bó vết thương, Kiều Tịch nghe bác sĩ nói cánh tay Lục Hoặc sẽ không để lại sẹo, lúc này cô mới yên tâm.
Vì hỏa hoạn, Kiều Tịch tạm thời không có chỗ ở, Lục Hoặc trực tiếp ôm cô về Lục gia, sau sự việc này, Kiều Tịch gần như biến mất, Lục Hoặc cũng không yên tâm để cô ở bên ngoài, anh nên đặt người dưới tầm mắt thì mới yên tâm.
Người giúp việc và những người khác sau khi dọn xong phòng khách, đang chuẩn bị nghỉ ngơi liền thấy Lục Hoặc ôm mèo con bị bẩn về.
“Thiếu gia, con mèo này……” Người giúp việc không khỏi kinh ngạc, không ngờ thiếu gia lại đưa mèo trở về.
Lúc trước mèo con được thiếu gia mang đi cũng không trở về, cô ấy còn tưởng thiếu gia tặng mèo đi, cô ấy khá thất vọng, dù sao cô ấy cũng chăm sóc mèo một thời gian, lần đầu gặp được mèo con xinh đẹp lại ngoan ngoãn, thích sạch sẽ như vậy, khuyết điểm duy nhất là kén ăn, chỉ ăn sữa dê chất lượng cao.
Không ngờ tới, lúc này thiếu gia lại đưa mèo về.
“Ừ, cô đi chuẩn bị một ít sữa dê, dùng nước ấm rồi mang đến phòng tôi.” Lục Hoặc dặn dò.
“Vâng.” Người giúp việc nhìn mèo con, rất muốn ôm tiểu gia hỏa một cái, “Thiếu gia, mèo con hơi bẩn, nếu không để tôi ôm nó đi tắm một lát.”
“Không cần.” Lục Hoặc ôm mèo con, cũng không có ý buông tay.
Trở lại phòng, Lục Hoặc đặt mèo con lên giường.
Bình luận