Chương 163: 163
“Đi xe của tôi.” Hôm nay Tô Thần lái xe, hiếm thấy sau khi thi xong, lão gia tử cuối cùng cũng đồng ý để anh ta đánh xe ra ngoài.
“Cậu yên tâm, tôi đã có bằng lái xe rồi, hơn nữa kỹ năng lái xe rất tốt.” Tô Thần tuyệt đối tin tưởng vào kỹ năng lái xe của mình.
Đầu bên kia, Kiều Tịch không nghe máy, sắc mặt Lục Hoặc tối sầm lại, càng thêm lo lắng.
“Xe ở đâu?” Lục Hoặc nhìn về phía Tô Thần.
“Ở ngoài.” Tô Thần vội vàng đưa Lục Hoặc đến chỗ xe, cũng giống như những người đàn ông khác, Tô Thần cũng thích xe, lần đầu tiên liền chọn một chiếc xe thể thao siêu ngầu.
“Chìa khóa xe.” Lục Hoặc nhìn Tô Thần.
Tô Thần do dự vài giây liền lấy chìa khóa xe ra.
Lục Hoặc nhận chìa khóa, anh trực tiếp mở cửa xe, ngồi trên ghế lái, Tô Thần thấy vậy lập tức ngồi ở ghế phụ.
Tô Thần nhướng mắt đào hoa, “Cậu học khi nào? Được không? Nếu không để tôi lái?”
“Thắt dây an toàn vào.” Lục Hoặc nói một câu như vậy, giây tiếp theo, xe lao đi như một con dã thú.
Một lực đẩy cực lớn ập đến, Tô Thần dựa lưng vào ghế.
Nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ xe như tia chớp xẹt qua, lần đầu tiên tim Tô Thần đập nhanh, Lục Hoặc điên rồi.
Tô Thần vốn tưởng rằng kỹ năng lái xe của mình đủ lợi hại, đủ kíƈɦ ŧɦíƈɦ, nhưng không ngờ tới tốc độ của Lục Hoặc làm anh ta run lên vì sợ.
Tô Thần cũng không dám nói với Lục Hoặc, sợ làm anh phân tâm.
Không biết qua bao lâu, đối với Tô Thần chỉ là trong nháy mắt, còn đối với Lục Hoặc đã là rất lâu rồi.
Xe phanh gấp, dừng lại.
Chỉ thấy phía trước hỗn độn, ồn ào, nhiều người xúm lại xem, một số người thoát ra được thì mừng rỡ, vẫn còn bàng hoàng, thậm chí nhiều người còn khóc.
Xe cứu hỏa tới rồi, bắt đầu cứu người, dập lửa.
Tô Thần nhìn chung cư trước mặt, cũng không biết ở tầng nào, lửa rất lớn, khói cuồn cuộn, ngọn lửa chói sáng nửa đêm rất chói mắt.
Hiện trường hỗn loạn, tình hình rất tệ và cũng không biết Kiều Tịch, bạn gái Lục Hoặc thế nào rồi.
Ánh lửa cuồng bạo dừng trong đôi mắt đen của Lục Hoặc khiến ánh mắt anh càng thêm u ám.
Anh vội xuống xe, chạy tới.
Tô Thần thấy vậy cũng đuổi theo.
Lục Hoặc gọi cho Kiều Tịch lần nữa, ánh mắt nhanh chóng tìm kiếm xung quanh.
Có người vừa thoát ra còn chưa kịp xỏ giày, đầu tóc ướt sũng, trẻ con gào khóc kinh hoàng, có người bị thương, có người được đỡ ra…..
Không có bóng dáng của Kiều Tịch, Lục Hoặc nhanh chóng tìm kiếm cũng không phát hiện được bóng dáng mảnh mai của cô đâu.
Cuối cùng tầm mắt của Lục Hoặc cũng dừng ở chung cư trước mắt, tầng bốc cháy ở dưới tầng cô ở, rất có thể Kiều Tịch không thể chạy thoát.
Bình luận