Chương 162: 162
Đêm hè hơi lạnh, căn hộ trước kia có tông màu trắng xám, có vẻ lạnh lẽo nay đã trở nên ấm áp hơn vài phần.
Chỉ thấy trên giá giày có nhiều đôi giày đẹp, sofa trong phòng khách có vài chiếc gối ôm xinh xắn.
Tầm rèm cửa sổ màu xám nhạt được đổi thành màu vàng ấm áp, tủ lạnh trong bếp dán vài tấm giấy với dòng chữ sắc nét, tất cả đều là dặn dò cô chú ý bữa ăn.
Bàn ăn bày bông hồng đỏ tươi. Phong cách lạnh lẽo đã trở nên ấm áp và sống động hơn xưa.
Còn tươi sáng và sống động nhất chính là cô gái bước ra từ căn phòng, cô không thích nóng bức, trên người mặc áo hai dây bên dưới là quần jean ngắn.
Dáng người cô rất chuẩn, ăn mặc đơn giản như vậy cũng khiến người ta không thể rời mắt được.
Cô mở tủ lạnh lấy ly sữa chua mát, chân trần ngồi trên sofa, cô gác hai chân trên tay vịn, vừa đung đưa vừa uống sữa chua.
Kiều Tịch nhìn thời gian, hai tiếng nữa Lục Hoặc sẽ tan học.
Cô xem TV một cách chán nản, chờ Lục Hoặc đến.
Thời gian thi đại học đến gần, cô cũng không dám chọc phá hay quầy rầy Lục Hoặc, mỗi lần để anh chạm vào đuôi hai lần liền thúc giục anh quay về.
Ngày mai là thời gian thi đại học, Kiều Tịch nhìn dự báo thời tiết, ngày mai hẳn là sẽ mưa, thảo nào hôm nay lại oi bức như vậy.
Kiều Tịch cảm thấy thật thần kỳ, không ngờ bản thân còn có cơ hội đồng hành cùng Lục Hoặc thi đại học.
Cửa đột nhiên bị mở ra.
Ở cửa thiếu niên mặc áo đồng phục trắng xanh, trong tay ôm một quyển sách.
Anh thường thay giày ở cửa rồi bước vào.
“Anh đến rồi, sao hôm nay về sớm vậy?” Kiều Tịch kinh ngạc.
“Gần đây đều là ôn tập, chiều họ đang thu dọn chỗ ngồi nên bọn anh về sớm.” Lục Hoặc đặt sách sang một bên, đi về phía Kiều Tịch.
Đôi chân cô thon dài trắng nõn, đặc biệt là khi mặc quần đùi, đôi chân lộ ra có vẻ dài hơn. Nó đặt trên thành ghế sofa, chậm rãi đung đưa.
Lục Hoặc nhìn thoáng qua, bàn chân cô cong lên, ngón chân cuộn lại, thật đáng yêu.
Cô cắn ống hút nhìn anh bằng đôi mắt sáng ngời, “Thời gian trôi thật nhanh, ngày mai anh đã thi rồi.”
Cô không quên Lục Hoặc là thủ khoa thi đại học đâu.
Lục Hoặc cười cười, anh đi về phía cô ngồi xuống, người đẹp lười biếng nằm ngửa trên sofa, giây tiếp theo, nhanh chóng nằm trên đùi Lục Hoặc.
Lục Hoặc cũng để cho gối lên chân mình.
Cha mẹ không biết anh nộp đơn vào trường đại học nào, thầy cô cũng tìm cậu nói chuyện, ngay cả Tô Thần hay bạn cùng lớp cũng tò mò không biết anh nộp hồ sơ vào đâu, chỉ có duy nhất người này, một lần cũng không hỏi.
Bình luận