Chương 159: 159
Cảm nhận được ấm áp và ẩm ướt trên môi, con ngươi xanh ngọc của Kiều Tịch càng phát sáng.
“Lục Hoặc, anh đã thắng, đúng không?” Ngữ khí Kiều Tịch chắc nịch.
“Ừm.”
Kiều Tịch nhíu mày đắc ý, “Anh thật lợi hại, em đã nghe thấy rất nhiều khán giả hét tên anh, bọn họ đều là tới xem anh.”
Giây tiếp theo, giọng nói của cô thay đổi, “Bọn họ cũng nhìn thấy dáng vẻ anh lau mồ hôi.” Có một chút ghen tuông lộ ra trong giọng nói của cô.
“Lau mồ hôi?” Lục Hoặc không hiểu ý cô.
Đầu ngón tay Kiều Tịch đặt lên vạt áo anh, sau đó, từ từ vén vạt áo lên, lộ ra khối cơ bụng săn chắc, “Lúc ở sân bóng, anh kéo vạt áo lên như vậy, khán giả nhìn đến thét chói tai.”
Đôi mắt xanh ngọc trừng anh, “Em còn chưa được nhìn thấy, cũng chưa được chạm vào đâu.”
Trận đầu vừa kết thúc, Lục Hoặc liền tới tìm cô, hơi thở của anh còn chưa ổn định, lúc này anh nhìn đầu ngón tay trắng nõn của cô đang kéo vạt áo mình lên, hơi thở của anh hỗn loạn, nhanh chóng nắm chặt tay cô, không để cô làm loạn, “Tịch Tịch.”
“Thật nhỏ mọn.” Tay Kiều Tịch bị siết chặt, “Khi anh chạm vào đuôi em, em đã rất hào phóng.”
Cô đúng là rất thẳng thắn, thiếu niên rũ mắt nhìn cái đuôi buông thõng sau lưng, ánh mắt u ám, “Chuyện này không giống.”
“Có gì khác nhau?” Kiều Tịch không tiếp tục cùng anh phân tích, cô kéo tay anh nắm lấy đuôi mình, cong mắt nhìn anh, “Nhanh lên, em sắp biến thành mèo mất.”
“Ừm.”
Trong phòng rác nhỏ, Lục Hoặc cảm thấy Kiều Tịch biến thành mèo không phải là tra tấn cô, mà là đang tra tấn anh.
Tay anh bị cô bắt cầm lấy cái đuôi trắng như tuyết, sợi lông mềm mượt cọ vào lòng bàn tay anh phát ngứa, anh cực lực khống chế mà không dùng sức nắm lấy.
Bàn tay Lục Hoặc trượt từ chỗ xương cụt của cô đi xuống đuôi.
“Nhanh lên.” Kiều Tịch không nhẫn nại được, thúc giục anh, cái đuôi cũng là một bộ phận trên cơ thể cô, sao cô có thể không cảm nhận được chứ?
Bàn tay Lục Hoặc vẫn luôn lên xuống, bộ lông mềm mại quá mức khiến người ta muốn đùa bỡn.
Bây giờ biết rằng chạm vào đuôi hai lần có thể kéo dài thời gian hơn, Kiều Tịch yêu cầu Lục Hoặc tiếp tục chạm vào đuôi lần thứ hai.
“Còn một lần nữa, anh nhanh lên.” Như thể gấp không chịu được, cái đuôi của cô thế mà còn giật giật trong lòng bàn tay anh.
Mỹ nhân trong sáng thuần khiết, có đôi tai mèo trên tóc, vẫy đuôi dưới tầm mắt của anh, cầu xin anh chạm vào nó, tiểu yêu tinh này………
Tay Lục Hoặc vô thức siết chặt.
“Lục Hoặc, anh làm em đau.” Cơ thể Kiều Tịch rất yếu ớt, ngay cả cái đuôi trên người cũng rất mẫn cảm, thiếu niên hằng ngày đều vận động, lực tay lớn, sao cô có thể chịu được cái nắm chặt của anh? “Anh nhẹ một chút, dịu dàng một chút đi!”
Bình luận