🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 157: 157

Sáng hôm sau, ánh mặt trời chiếu vào đỉnh lều, lọt qua khe hở vào lều.

Thiếu niên đã tỉnh giấc, anh cúi đầu nhìn cô gái trong lồng ngực, cô vùi đầu vào trong ngực anh, hơi thở ấm áp xuyên qua lớp quần áo phả vào ngực anh, có hơi ngứa, hơi nóng.

Tối qua không biết là mấy giờ mới ngủ, nháo có hơi muộn.

Đặc biệt là cô gái, cô vẫn luôn la hét sàn nhà cộm, ngủ không thoải mái, anh đành phải để cô nằm trong ngực, cô mới an tĩnh lại.

Anh và cô rạng sáng mới ngủ được.

Lúc này, cô còn đang ngủ say, tay tự nhiên gác lên eo anh, hai bắp chân nhỏ cũng độc đoán xen giữa hai chân anh.

Lục Hoặc dở khóc dở cười, anh nhìn ánh sáng chiếu rọi vào đỉnh lều, hai mắt bị chói sáng.

Anh lui lại một chút, nhẹ giọng đánh thức cô gái trong lòng: “Kiều Tịch, dậy thôi, chuẩn bị ăn sáng nào.”

Kiều Tịch buồn ngủ đến mắt cũng lười mở ra, đầu cô theo thói quen cọ vào vòng tay Lục Hoặc.

Lục Hoặc cũng không tự chối cô lại gần, “Không đói sao?”

Kiều Tịch ngơ ngác lắc đầu trong vòng tay anh.

“Trước tiên ăn một chút đi? Ăn sáng tốt cho cơ thể, người trẻ tuổi nên hình thành thói quen ăn sáng là tốt.” Lục Hoặc thấp giọng khuyên cô gái.

Kiều Tịch ngẩng mặt trong lòng Lục Hoặc, mắt nhắm mắt mở, ngáp ngủ, ngay cả giọng nói cũng mang theo ngái ngủ, âm cuối còn mang theo ý làm nũng, “Lục Hoặc, sao anh nói chuyện giống cha em vậy?”

Lục Hoặc tức cười, đầu ngón tay anh niết gương mặt cô, “Đừng nói nhảm, dậy đi, anh đưa em đi ăn sáng.”

Kiều Tịch ôm eo anh, “Ngủ thêm một lát đi.”

Lục Hoặc đành phải để kệ cô, mà một lát trong lời cô hiển nhiên không có giới hạn, lại qua nửa giờ, Lục Hoặc đành phải kéo người lên.

Kiều Tịch buồn ngủ, sau khi rửa mặt, cô được Lục Hoặc dẫn đi ăn sáng.

Trong nhà ăn có rất nhiều người, không ít bạn học đang ăn sáng.

Thấy Lục Hoặc và Kiều Tịch xuất hiện, tầm mắt của những người khác không khỏi nhìn về phía họ, không còn cách nào, Lục Hoặc và Kiều Tịch đều có giá trị nhan sắc cao, sáng sớm tinh mơ, ai cũng muốn nhìn thấy những thứ tốt đẹp.

Lục Hoặc dẫn Kiều Tịch ngồi xuống vị trí bên cửa sổ, “Em muốn ăn gì?”

Trong mắt Kiều Tịch còn hơi thiếu ngủ, đáy mắt như có một tầng nước, dáng vẻ thông minh lanh lợi lại có hơi ngờ nghệch, “Cá nướng.”

Tối qua anh nướng cá khô quá ngon, mặc dù không cưỡng lại được mùi thơm trên người anh nhưng cũng có thể khiến cô đỡ thèm.

“Nơi này không có cá nướng.” Lục Hoặc lật thực đơn.

“Vậy cái gì cũng được.” Dù sao không có cá nướng, những cái khác cũng không thành vấn đề.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...