🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 155: 155

Cũng không biết qua bao lâu, phía trong phòng tắm, tiếng nước ngừng, gió đêm cũng ngừng lại.

Lục Hoặc yên tĩnh đứng ngoài cửa, dường như là người bảo vệ đáng tin cậy nhất, một tấc cũng không rời, canh giữ cho cô gái trong phòng.

Bên trong, Kiều Tịch tắm xong, cô còn gội đầu, mái tóc đen nhánh ướŧ áŧ buông thõng trước ngực.

Nhiệt độ nước tắm hơi cao, làn da cô bị tẩy đến ửng hồng, còn mang theo hơi nước.

Cô không thay quần áo, dù sao váy trên người cũng là Lục Hoặc mượn từ chỗ người khác cho, có một bộ như vậy, cũng không có quần áo để thay.

Kiều Tịch mặc xong quần áo đi ra, liếc mắt liền thấy thiếu niên đang đứng bên ngoài.

Dưới ánh sáng mờ ảo, thắt lưng anh thẳng tắp, chỉ là bóng lưng thôi cũng đẹp đến quá mức.

Kiều Tịch thả nhẹ bước chân, bàn tay đưa từ phía sau ra, che kín mắt thiếu niên.

“Kiều Tịch!”

“Không đúng!” Vóc dáng thiếu niên cao, Kiều Tịch khó khăn lắm mới duỗi tay che mắt anh được từ đằng sau, cô tiến lên một bước, lại gần anh.

Cô nói với anh, “Anh nên gọi em là Tịch Tịch, chứ không phải gọi trực tiếp là Kiều Tịch.”

Lòng bàn tay cô mềm mại, cô lại vừa mới tắm xong, lòng bàn tay không chỉ ẩm ướt mà còn mang theo hương sữa tắm. Chất lượng sữa tắm mà khu du lịch cung cấp cũng không quá tốt, mùi hơi nồng, nhưng trộn lẫn với mùi trên người cô, ngoài ý muốn lại rất dễ ngửi.

Trước mắt tối đen như mực, ngũ quan Lục Hoặc trở nên nhanh nhạy, không chỉ ngửi được rõ mùi hương của cô, thậm chí còn cảm nhận được hơi nóng ẩm ướt của hơi nước tỏa ra từ cơ thể cô.

“Kiều Tịch, đừng nháo.” Lục Hoặc kéo bàn tay đang che mắt anh của cô ra.

“Anh gọi là Tịch Tịch, em mới buông tay.”

Lục Hoặc nhéo cổ tay mảnh khảnh của cô, xoay người một cái trở thành đối mặt với cô, “Em tắm xong chưa?”

Kiều Tịch gật đầu, giọng nói có chút phiền muộn, “Anh thật nhàm chán.”

Lục Hoặc chú ý tới cô gội đầu, giọt nước không ngừng chảy xuống từ tóc cô, anh bất giác nhíu mày, “Sao không sấy khô tóc?”

Kiều Tịch trở lại phòng tắm, lấy khăn tắm ra, đưa cho Lục Hoặc, “Anh lau giúp em, em không thể tự mình làm được.” Cô rất tự tin, không hề lo lắng Lục Hoặc sẽ từ chối cô.

Lục Hoặc nghĩ rằng cô thực sự không biết làm, vì vậy nhận lấy khăn từ tay cô.

Dưới ánh trăng, Kiều Tịch đưa lưng về phía Lục Hoặc, để anh lấy khăn lau tóc cho cô.

Thiếu niên rõ ràng chưa từng làm chuyện này bao giờ, tay chân lóng ngóng, khăn tắm không cẩn thận kéo phải tóc Kiều Tịch.

“Đâu, anh giật tóc em rồi.” Tóc bị kéo ra, cho dù là một sợi cũng đau, đừng nói cơ thể Kiều Tịch bây giờ rất mẫn cảm với đau đớn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...