Chương 153: 153
Loại cảm giác này có chút xa lạ, Lục Hoặc chưa bao giờ trải nghiệm qua.
Theo bản năng, anh cảm thấy rất nguy hiểm, Lục Hoặc bài xích cảm xúc ngoài tầm kiểm soát, không thể khống chế của mình.
“Thật xin lỗi.” Anh xin lỗi Kiều Tịch, “Là anh về muộn.”
Anh chạy tới cửa hàng chỗ lưng chừng núi mua đồ cô cần, vừa đi vừa về tốn không ít thời gian.
Từ lưng chừng núi tới đỉnh núi chỗ này cần một giờ, Lục Hoặc hầu như chạy cả đường, nhưng vẫn mất rất nhiều thời gian.
Hơn nữa, bà chủ kia rất nhiệt tình, đối phương không ngờ Lục Hoặc quay lại, nghe nói là muốn mua nội y cho nữ sinh, bà chủ cười lớn đi vào kho lấy đồ chất lượng tốt nhất ra.
Bà chủ hỏi Lục Hoặc cần cỡ nào.
Lục Hoặc đâu có biết cô gái muốn mặc số nào.
Bà chủ cười hỏi: “Bạn gái cháu béo hay gầy? Hay là tạng người không mập không gầy?”
“Không phải bạn gái ạ.” Lục Hoặc dừng một chút, cuối cùng cũng giải thích.
Bà chủ sao có thể tin chứ? Không phải bạn gái, làm sao có thể mua giúp mấy đồ liền thân này?
“Cô ấy rất gầy.” Lục Hoặc nhận thấy cánh tay, cẳng chân của cô rất nhỏ, cơ bản không có nhiều thịt.
“Rất gầy?” bà chủ đưa bộ nội y được đóng gói chặt chẽ có đánh dấu cỡ nhỏ cho Lục Hoặc, “Cô gái gầy thường mặc cỡ này.”
Lục Hoặc thanh toán tiền.
Lúc sao, bà chủ thấy sắc trời tối dần, hỏi Lục Hoặc đã ăn cơm chưa, bà kêu Lục Hoặc ở lại ăn cơm, dù sao cũng chỉ có hai vợ chồng bà ăn, thêm một người nữa thì đồ ăn cũng vẫn đủ.
Lục Hoặc nhìn thời gian, trực tiếp từ chối.
Bây giờ, bắt gặp hai mắt ngấn lệ của cô gái, Lục Hoặc thở dài, vẫn là anh về trễ.
“Thật xin lỗi, em mặc quần áo vào trước đi.” Lục Hoặc đi vào, đưa quần áo và đồ cá nhân cho cô gái.
Kiều Tịch nép mình trong góc, áo sơ mi che trước người khó khăn lắm mới che được nơi cần che, hai cánh tay và đôi chân cũng lộ ra ngoài.
Nước da của cô trắng hồng, cho dù ánh sáng trong lều rất tối cũng không che được vẻ đẹp của đôi chân thon thả.
Có lẽ vừa rồi do sợ hãi, ngón chân tròn trại đáng yêu của cô hơi cuộn tròn.
Kiều Tịch thấy là Lục Hoặc, cô thở phào nhẹ nhõm, trừng mắt nhìn anh, “Anh làm em sợ chết khϊếp.”
Nước mắt vẫn không ngừng lăn dài, một giọt đọng trên lông mi cô trông càng đáng thương hơn.
Như thể bị mê hoặc, Lục Hoặc đưa quần áo cho cô, tay còn lại nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt, giọng nói trầm thấp mang theo chút dịu dàng mà không hay biết, “Đừng khóc, là anh sai, em khóc là đang tự trừng phạt mình thôi.”
Bình luận