Chương 152: 152
Kiều Tịch vốn dĩ khϊếp sợ vì đột nhiên biến thành người.
Nhưng mà, cô còn chưa kịp vui mừng, nghĩ đến tình trạng hiện tại, cô sợ tới mức vội nghiêng người về phía Lục Hoặc, một tay chắn áo sơ mi đã ướt sũng trên người, tay còn lại nhanh chóng che kín miệng Lục Hoặc.
Cô ghé sát vào tai anh nói nhỏ: “Đừng để anh ta phát hiện ra, cũng đừng để anh ta tiến vào.”
Giọng của Kiều Tịch vốn dĩ đã rất hay, mà cơ thể hiện tại không biết là như thế nào, không chỉ có hơi tí là rơi nước mắt mà cơ thể cũng yếu ớt, đau một chút cũng không chịu nổi.
Chưa kể, giọng nói so với trước đây còn mềm mại, nhẹ nhàng hơn, chỉ cần làm nũng cũng có thể khiến người ta mềm nhũn.
Hơi thở ấm áp của cô gái phả vào tai, chóp tai Lục Hoặc hơi nhột.
Miệng anh bị bàn tay trắng nõn mềm mại của cô che phủ, thậm chí anh còn có thể ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt phát ra từ cổ tay cô. Có lẽ bởi vì sợ hãi, cô che kín người, mà cơ thể cô cũng dán sát lại gần, Lục Hoặc cũng không dám nhìn nhiều.
“Ừm.” Hầu kết lăn lộn một chút, anh khẽ lên tiếng.
Kiều Tịch tiếp tục thì thầm bên tai anh: “Anh để cho anh ấy rời đi.”
“Ừm.”
Lúc này Kiều Tịch mới buông tay che miệng anh ra.
Mái tóc đen của Lục Hoặc bị ánh nắng xuyên qua nóc lều chiếu vào mà hơi chuyển hồng.
Khoảng cách giữa anh và cô rất gần, hai người cơ hồ dán sát vào nhau, hơn nữa anh vừa cởϊ áσ sơ mi ướt đẫm, lúc này thân trên không có gì cả. Chưa kể cô gái bên cạnh, chỉ có thể miễn cưỡng dùng cái áo đó của anh để che đậy.
Lục Hoặc mím chặt môi, ánh mắt tối sầm.
“Lục Hoặc? Cậu không sao chứ?” Bên ngoài lều, Tô Thần đã thay xong quần áo, anh ta đút tay túi quần, chờ Lục Hoặc, nhưng không được đáp lại, anh ta băn khoăn không biết có nên vào xem một chút không.
“Ừ, tôi chưa thay xong.” Lục Hoặc lên tiếng.
“Nhanh lên, tôi ở đây chờ cậu.” Tô Thần không nghĩ tới tốc độ Lục Hoặc lại chậm như vậy, không giống phong cách thường ngày của anh.
“Để anh ấy đi trước.” Kiều Tịch sốt ruột nhưng chỉ có thể đè xuống, nhẹ giọng nói.
Lục Hoặc bắt gặp con ngươi xinh đẹp của cô, anh nói với Tô Thần: “Cậu đi hỗ trợ trước đi, lát nữa tôi sẽ tự mình qua.”
“Được rồi, cậu nhanh lên, tôi đi trước đây.” Tô Thần cũng không ở lại nữa mà rời đi.
Kiều Tịch nghe thấy tiếng bước chân, cô thở phào, bây giờ ở trong lều, không khóa cửa lại được, tùy lúc sẽ có người dễ dàng tiến vào.
“Lục Hoặc.” Kiều Tịch cảm thấy bầu không khí có chút xấu hổ, nghĩ tới tình huống của bản thân, mặt cô nóng lên, “Anh cần tìm cho em bộ quần áo.”
Bình luận