Chương 151: 151
Bởi vì là khu du lịch nên dọc đường có không ít khách tham quan, nửa đường còn có chỗ nghỉ chân.
Thời tiết càng ngày càng nóng, trên mặt Tô Thần cũng lấm tấm mồ hôi, “Thật đói, mua gì ăn đi, cậu có muốn đi cùng tôi không?”
Bạn cùng lớp không nhịn được đã đi mua đồ ăn, nước uống.
Lục Hoặc gật đầu, “Tôi đi cùng với cậu.”
Tô Thần chọn một ít đồ ăn vặt đặc sắc, anh ta quay đầu nhìn Lục Hoặc, phát hiện anh lại chọn một cái bình giữ nhiệt.
Sau đó, Tô Thần thấy Lục Hoặc đi tới chỗ bà chủ trả tiền, đồng thời còn hỏi: “Xin hỏi ở đây có nước ấm không?”
Bà chủ phát hiện đám học sinh hôm nay thật sự rất ưa nhìn, hiện tại người trẻ tuổi càng ngày càng đẹp hơn, đặc biệt là thiếu niên trước mặt này, thật cao. Con trai bà là sinh viên thể thao cũng không bằng thiếu niên trước mặt này, hơn nữa còn rất đẹp trai.
Bà chủ cười ha hả: “Có, cậu có cần nước ấm không?”
Lục Hoặc gật đầu, “Vâng, cháu muốn một chút.”
Bà chủ lấy một cái ấm từ trong ngăn tủ, nói: “Đây là nước vừa mới đun sôi, rất nóng, cháu rót cẩn thận nhé.”
“Vâng, cảm ơn ạ.” Lục Hoặc lễ phép nói cảm ơn, anh đặt mèo con sang một bên.
“Đây là mèo cháu nuôi sao?” Bà chủ lúc này mới thấy rõ mèo con thiếu niên bế, “Đây là lần đầu ta nhìn thấy mèo con sạch sẽ, dễ thương như vậy.”
Trong ấn tượng của bà chủ, những con mèo nhà bên đều được nuôi thả, ít được chăm sóc nên hơi dơ, làm sao có thể giống con mèo này, lông trắng như tuyết, còn rất xinh đẹp.
Không ngờ thiếu niên đã đẹp trai như vậy, ngay cả mèo cũng nuôi rất tốt.
Lục Hoặc rửa sạch bình giữ nhiệt, mới đổ nước nóng vào.
Tô Thần thấy Lục Hoặc làm sạch bình giữ nhiệt, anh ta cười nói: “Chậc, cậu bây giờ đã bắt đầu tiến vào giai đoạn dưỡng sinh sớm vậy sao?”
Lục Hoặc nhàn nhạt liếc anh ta một cái, cũng không nói gì thêm.
Anh đóng nắp bình giữ nhiệt rồi lại bế mèo con lên.
Lục Hoặc và Tô Thần vừa bước ra khỏi nơi nghỉ chân, Tống Cầm Cầm đã thở không ra hơi, một chân chống nạng đi lên.
Thấy Lục Hoặc, cô ta vui mừng khôn xiết.
“Chân của cậu………” Tô Thần phát hiện tư thế bước đi của đối phương có vấn đề.
Tống Cầm Cầm nói: “Vừa rồi tôi bị trẹo chân, có hơi đau.”
Cô ta nhìn Lục Hoặc chờ đợi: “Lục Hoặc, cậu có thể cõng tôi không? Đỡ tôi đi một lát cũng được.”
Tô Thần đứng bên cạnh dùng ánh mắt vui sướng khi người gặp họa xem biểu hiện Lục Hoặc.
“Không thể.” Lục Hoặc trực tiếp cự tuyệt, coi như không nhìn thấy dáng vẻ đáng thương mong đợi của Tống Cầm Cầm.
Bình luận