🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 150: 150

Vị trí của ghế là ghế đôi.

Kiều Tịch thấy nữ sinh ngồi sát vào Lục Hoặc, cơ thể cũng sắp dán lên.

Đôi mắt xanh ngọc gắt gao nhìn cánh tay Lục Hoặc và cô gái sắp chạm vào nhau mà nghiến răng tức giận.

Tống Cầm Cầm mở hộp cơm ra, để lộ thức ăn thịnh soạn, hộp cơm có ba tầng đầy ắp.

Cô ta cười nhẹ, “Không biết cậu thích ăn gì, nên tôi đã chuẩn bị không ít.”

“Oa, thơm quá.” Lúc này, Tô Thần mang theo hai chai nước lên xe, vừa lúc thấy Tống Cầm Cầm mở hộp cơm ra, anh ra hả hê khi thấy người gặp họa liếc Lục Hoặc một cái, “Bạn học Tống thật hiền huệ, sau này ai cưới được cậu cũng thật hạnh phúc.”

Tống Cầm Cầm khẽ liếc Lục Hoặc, nhìn thấy sườn mặt góc cạnh của anh, hai má ửng hồng.

“Nhưng mà.” Ngữ khí Tô Thần thay đổi, “Bạn học Tống đang ngồi vào chỗ của tôi?”

Tống Cầm Cầm vừa rồi còn cười ngọt ngào, lúc này lại âm thầm oán trách Tô Thần không thấu tình đạt lý. Cô ta đành phải mở miệng giải thích: “Tô Thần, lớp trưởng nói lên xe có thể tự chọn chỗ ngồi, chúng ta không có chỗ ngồi cố định.”

Đôi mắt đào hoa của Tô Thần lóe lên, mang theo vẻ mặt xem kịch hay, anh ta đưa chai nước trong tay cho Lục Hoặc, sau đó cười nói: “Ồ, thì ra là vậy, được thôi, tôi ngồi ở đây cũng được.”

Tô Thần ngồi ghế bên cạnh lối đi, cùng hàng với Lục Hoặc và Tống Cầm Cầm.

Tống Cầm Cầm thở phào, nhưng cũng không nhịn được cao hứng vì có thể ngồi cùng Lục Hoặc.

Cô ta quay đầu, tiếp tục hỏi Lục Hoặc: “Lục Hoặc, đồ ăn tôi làm cậu có muốn ăn gì không?”

Lục Hoặc cúi đầu nhìn mèo con đang tức giận trong tay, anh lạnh giọng nói: “Hộp cơm cậu làm, cậu thích là được.”

“Đây là tôi cố ý làm vì cậu.” Tống Cầm Cầm nhìn anh đầy mong đợi.

Thiếu niên chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, gương mặt đẹp trai đến quá mức.

“Không cần, tôi cũng sẽ không ăn.” Lục Hoặc trực tiếp từ chối.

“Nhưng mà, cái này……..” Tống Cầm Cầm cắn môi, “Tôi sáng sớm đã dậy làm, làm thật lâu.”

Lục Hoặc ngước mắt, giọng điệu lạnh nhạt, “Chuyện này không liên quan đến tôi.”

Tống Cầm Cầm ngẩn người, cô ta biết tính tình Lục Hoặc, nghe thấy anh từ chối, cô ta bất lực nhiều hơn chua xót.

Việc đơn phương thích một người là một chuyện đau khổ, người đó sẽ không quan tâm cô ta có đau khổ hay không.

Tống Cầm Cầm vẫn cười nói: “Được rồi, vậy tôi cất cơm hộp đi trước, chờ cậu muốn ăn thì hãy nói với tôi.”

Ánh mắt Lục Hoặc cũng không thèm nhìn cô ta một cái, “Tôi sẽ không ăn.”

Tống Cầm Cẩm cảm thấy bản thân giống như tiểu cường* đánh mãi không chết, cô ta cảm thấy bản thân có thể dùng sự chân thân cảm hóa được tảng băng Lục Hoặc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...