🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 149: 149

Trong ánh đèn mờ ảo, cô gái ngồi xổm bên cạnh anh.

Lục Hoặc nghe thấy cô nói: “Không được, anh hôn em một cái, thử xem có thay đổi gì không?”

Vừa nói, cô vừa nghiêng người về phía anh, gương mặt tinh xảo trắng trẻo đưa đến gần anh.

Lục Hoặc đối diện với cặp mắt đen sáng của cô, bên trong tràn đầy mong đợi.

Lục Hoặc rời tầm mắt, “Đừng nháo nữa.”

“Em không nháo.” Kiều Tịch vươn tay, duỗi hai tay đặt bên má Lục Hoặc, quay về phía mình.

Bàn tay cô mềm mại như bông, còn mang theo hương thơm áp sát vào mặt anh, ánh mắt Lục Hoặc tối sầm, thấp giọng khiển trách: “Buông ra.”

Kiều Tịch sẽ không nghe lời anh, “Anh không muốn thử một chút sao?”

Cô gái đền gần, hơi thở ấm áp như phả lên mặt anh.

Gương mặt lạnh lùng của thiếu niên cũng không được tự nhiên lắm.

Lục Hoặc căn bản không tin vì nụ hôn mà mèo nhỏ sẽ biến thành người, “Cho dù lời em nói là đúng, bây giờ em đã biến thành người, cho dù hôn cũng không có hiệu quả gì, làm sao có thể xác mình chứ?”

Kiều Tịch cũng chỉ muốn tìm cơ hội hôn anh mà thôi, bây giờ Lục Hoặc đối với cô là rất thơm, cô thèm nhỏ dãi đến mức muốn cắn một miếng vào cá vàng nhỏ.

“Có lẽ sẽ có thay đổi khác?” Kiều Tịch ôm mặt nói, cái miệng xinh đẹp đỏ bừng muốn hôn xuống.

Lục Hoặc duỗi tay giữ cổ tay cô, nghiêng mặt đi.

“Anh làm em đau.” Cổ tay đau nhức, động tác làm loạn của Kiều Tịch mới bị ngăn lại.

“Anh không dùng lực.” Lục Hoặc nhìn về cổ tay cô gái mình nắm, anh biết rõ mình không hề dùng sức.

“Thực sự rất đau.” Kiều Tịch đỏ mắt, ủy khuất nhìn anh.

Lục Hoặc buông ra, nương theo ánh đèn, anh thấy cổ tay cô bị anh nắm đỏ bừng lên, “Anh không có dùng lực……….”

Kiều Tịch cũng thấy được cổ tay đỏ lên, trước đây cô có đôi khi sẽ cáu kỉnh, nhưng sẽ không khoa trương như này, trước đây Lục Hoặc cũng nắm cổ tay cô không ít lần, cũng không dễ đỏ như bây giờ, còn cảm thấy đau nữa.

Kiều Tịch cảm thấy cơ thể này thích khóc, lại mềm yếu quá mức.

“Dù sao chính là anh làm em đau.” Kiều Tịch thu tay lại.

Vẻ mặt Lục Hoặc nghiêm túc: “Thực xin lỗi.”

“Để đền bù, anh hôn em một cái.” Cô thèm cá vàng nhỏ đến mức muốn dính lấy mùi hương của anh.

“Không được, không thể tùy tiện hôn môi.” Lục Hoặc nghiêm túc nói.

Kiều Tịch ậm ừ, anh đã hôn cô rất nhiều lần.

Lục Hoặc nhìn cô gái đang rầu rĩ, anh dặn cô: “Người với người không được tùy tiện hôn môi, chỉ có thể hôn người mình thích.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...