Chương 148: 148
Xe dừng ở địa chỉ đối phương gửi.
Người giúp việc nhắc nhở Lục Hoặc: “Thiếu gia, chúng ta tới rồi.”
Cô ấy thật sự không hiểu, rõ ràng lúc trước thiếu gia rất ghét mèo, còn nhờ tìm người nhận nuôi mèo, lúc chiều, anh cũng thấy mèo giao cho người khác, sao bây giờ lại muốn mang mèo về?
Cô ấy đã liên lạc với chàng trai nhận nuôi mèo, đối phương có vẻ rất thích mèo nhỏ, cũng không muốn trả lại.
Người giúp việc lén lút nhìn về kính chiếu hậu, nhưng đèn trong xe rất mờ, cô ấy không thấy rõ vẻ mặt của thiếu gia lúc này.
Xe mới dừng lại không lâu, người giúp việc muốn gửi tin nhắn cho đối phương, họ tới rồi. Tin nhắn vừa gửi đi, cửa nhà đã được mở ra, chàng trai cũng chính là Từ Tử Trình từ trong đi ra.
Anh ấy vừa mới tắm xong không lâu, tóc còn ẩm ướt, trên mặt mang theo ý cười nhợt nhạt, “Các người tới rồi, nếu không phiền thì đi vào trong nói chuyện đi.”
Ánh mắt Lục Hoặc trong xe dừng trên người đối phương, anh gật đầu.
“Mời vào trong.”
Từ Tử Trình dẫn Lục Hoặc và những người khác đi vào.
“Tiêu Tiêu, khuya rồi, em nên đi ngủ.” Từ Tử Trình nói với em trai.
“Không được, có người xấu tới cướp mèo con.” Từ Tử Tiêu biết có người muốn tới cướp mèo con đi, cậu bé sắp khóc.
Cậu bé đứng thẳng như muốn bảo vệ mèo con, giọng sữa non nớt vang lên: “Mèo con đừng sợ, Tiêu Tiêu sẽ đánh người xấu.”
Lục Hoặc nhìn thấy vật nhỏ đang nằm trên sofa, bên cạnh là một cậu bé, một người một mèo trông khá hòa hợp, lúc này anh hình như đã trở thành người xấu tới cướp mèo.
Mèo con trên sofa ngẩng đầu, con mắt xinh đẹp nhìn về phía anh.
Lục Hoặc động tâm, anh vừa cong môi lên.
Tuy nhiên, mèo con hoàn toàn phớt lờ anh, cô quay đầu không nhìn anh nữa.
Lục Hoặc cảm thấy, vật nhỏ dường như đang tức giận?
“Tiêu Tiêu, đừng quậy.” Từ Tử Trình nói với em trai: “Mèo con vốn dĩ là của anh trai này, anh sẽ nói chuyện với anh ấy.”
“Ca ca, anh nhất định phải bảo vệ mèo con, Tiêu Tiêu thích nó.” Cậu bé nhìn anh trai bằng đôi mắt to đầy mong đợi.
Từ Tử Trình cười nhẹ, “Được.” Anh ấy nói với Lục Hoặc: “Mời ngồi.”
Sau đó, anh ấy quay đi rót nước cho đám Lục Hoặc.
Kiều Tịch nằm trên sofa, ở sau cậu bé, cô không biết vì sao Lục Hoặc lại đột nhiên xuất hiện ở đây, anh đã đưa cô cho người khác, không cần cô.
Cô sẽ không tự mình đa tình mà cho rằng, người ghét mèo như anh đột nhiên xuất hiện là muốn đưa cô về.
Chiều nãy, anh tuyệt tình như vậy, rõ ràng thấy cô khóc, cũng không có ý định giữ cô lại chút nào, hận không thể để người khác nhanh đưa cô đi, như thể trút được gánh nặng.
Bình luận