🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 147: 147

Mặt trời đang dần lặn xuống, ánh sáng đỏ cam kéo dài bóng người.

Người giúp việc ôm mèo, cảm nhận được mèo con không ngừng giãy giụa, cô ấy liền dỗ dành: “Đừng sợ, đừng sợ, cậu ấy sau này sẽ là chủ nhân của mày, mày đi theo cậu ấy, về sau sẽ không bị bỏ rơi nữa.”

Cô ấy đưa mèo cho chàng trai.

Kiều Tịch bây giờ chỉ như quả bóng nhỏ, cô dễ dàng bị người giúp việc đưa qua, giây tiếp theo, cơ thể cô đã ở trong vòng tay người lạ.

Kiều Tịch đơ người.

“Đừng sợ.” Chàng trai cẩn thận ôm cô, cảm nhận được cơ thể cô cứng ngắc, anh ấy thấp giọng dỗ trấn an cô: “Đừng sợ, tôi sẽ không tổn thương em.”

Ngửi thấy mùi xa lạ, nhiệt độ cơ thể xa lạ, Kiều Tịch không có cách nào thả lỏng.

Cô ủy khuất đến nỗi nước mắt không ngừng rơi, đôi mắt xanh ngọc đẫm lệ.

Chàng trai có hơi khẩn trương, “Méo có phải không thích tôi không?”

“Không phải.” Người giúp việc vội giải thích, “Nó nhát gan, cũng rất thích khóc, chờ ở cùng cậu một thời gian sẽ tốt hơn, cậu yên tâm.”

Chàng trai lúc này mới thở phào.

Người giúp việc nói với cậu bé, “Mèo còn nhỏ, cậu cho nó uống sữa dê, nó tương đối kén ăn, không thể mua đồ chất lượng thấp, nó sẽ không uống, cố gắng mua đồ có nhãn hiệu tốt một chút.”

Điều này là thiếu gia nói với cô ấy, khó trách lúc trước cô chuẩn bị cơm, mèo không muốn ăn, cô chuẩn bị sữa dê không chất lượng, mèo cũng không uống ngụm nào.

Cô ấy thật sự kinh ngạc, rõ ràng là một con mèo hoang, sau lại cáu kỉnh và kén ăn như vậy.

Không vui liền khóc, đồ ăn cũng phải là những gì tốt nhất.

Chỗ của cô còn có một ít sữa dê, là thiếu gia cho người mua cho mèo, cô tra nhãn hiệu kia một chút, giá cả rất đắt, đối với người bình thường sẽ không hợp với túi tiền.

Người giúp việc nghĩ vậy, cô ấy bổ sung một câu: “Nhưng mà mèo cũng không cần ăn đồ đắt như vậy, miễn cho cáu kỉnh. Thật ra ăn bình thường cũng tốt, ăn nhiều sẽ quen.”

Chàng trai gật đầu, có thể thấy anh ấy nghe rất nghiêm túc, “Mèo có thói quen gì không? Hay là không thích cái gì?”

Người giúp việc cười nói: “Không có, nhưng nó thường an tĩnh, cũng thích sạch sẽ, cũng không giống như những con mèo khác nô đùa ầm ĩ.”

Chàng trai nghe nói lại càng thích mèo hơn.

Kiều Tịch nằm trên tay chàng trai, cơ thể cứng đờ, bị người lạ chạm vào rất khó chịu, cô vô cùng ủy khuất, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.

“Được, tôi đã nhớ kỹ.” Chàng trai trắng trẻo, ngữ khí hòa nhã khiến người ta có hảo cảm.

Người giúp việc yên tâm giao mèo cho đối phương nhận nuôi, “Có chuyện gì thì cậu cứ hỏi tôi, tôi không biết có phải là do bởi vì lưu lạc hay không mà rất dễ nuôi, dễ chăm, cậu không cần quá lo lắng.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...