Chương 146: 146
Lục Hoặc không ngờ tới mèo con ngay cả khi ngủ cũng không an phận, anh đưa tay xoa nhẹ tai nó.
Mèo con vẫn ngủ ngon lành mà không có phản ứng gì cả.
Lục Hoặc xoa đầu cô.
Kiều Tịch từ từ mở mắt, con người ngọc bích mờ mịt mà mông lung, cô nhìn gương mặt thiếu niên phóng đại trước mặt, không khỏi nở nụ cười, “Lục Hoặc, sớm.”
Nhưng mà vang lên chỉ có tiếng của mèo con.
Ý thức Kiều Tịch quay về, bây giờ cô là một con mèo, ý cười trên mặt biến mất, thần sắc uể oải, cũng không biết khi nào mới có thể biến về dạng người.
“Rời giường.” Lục Hoặc bế cô xuống giường, “Tôi phải đi ra ngoài, đợi lát nữa sẽ có người chăm sóc em.” Nhưng cô không thể ở lại phòng anh.
Hôm qua đã là ngoại lệ.
Kiều Tịch biết Lục Hoặc phải đi học, cô ngoan ngoãn gật đầu, lần này không có khóc.
Người giúp việc thấy Lục Hoặc ôm con mèo trắng ngày hôm qua, cô ấy rất khϊếp sợ.
Cô ấy ngủ một giấc dậy, không thấy mèo đâu, tìm một hồi lâu cũng không thấy, cô co rằng mèo tự mình rời đi nên không có để ý.
Không nghĩ tới lá gan con mèo này lớn vậy, lại dám chạy tới nơi thiếu gia?
Người giúp việc sợ hãi tới mức vội nói: “Thiếu gia, con mèo này sáng sớm thừa lúc tôi đang ngủ liền chạy ra, thật xin lỗi, tôi không trông coi nó tốt, đợi lát nữa tôi tìm một cái lồng sắt, nhốt nó lại, sẽ không để nó chạy loạn nữa, cũng sẽ không để cô ấy làm phiền thiếu gia.”
“Không có gì, thuốc trên người nó cần phải thay.” Lục Hoặc nhắc nhở: “Còn có, mèo còn nhỏ, cô tốt nhất là nên cho uống sữa dê.”
Người giúp việc kinh sợ không nói nên lời, cô ấy nhìn mèo con trên tay Lục Hoặc, trên người không có bẩn như hôm qua, sạch sẽ hơn nhiều, lông cũng được lau sạch, đúng là rất xinh đẹp.
Cô ấy không thể tin thiếu gia không chỉ ôm mèo, còn dặn dò cô ấy chăm sóc mèo như thế nào, thiếu gia không phải ghét mèo, không cho mèo tới gần hay sao?
Vì sao bây giờ lại để ý một con mèo hoang như vậy?
Lục Hoặc nói xong liền giao mèo cho người giúp việc, “Chờ vết thương của nó khỏi hẳn, cô tìm người nhận nuôi nó.”
Kiều Tịch nghe thấy Lục Hoặc còn muốn đưa cô cho người khác nhận nuôi, cô tức giận đến trợn tròn mắt mèo.
Lục Hoặc bắt gặp ánh mắt tức giận của cô, tựa hồ không quan tâm cô đang nghĩ gì, cũng không để ý cô tức giận.
Chỉ là một con mèo hoang mà thôi, tối qua chăm sóc cô đã là ngoại lệ rồi.
Người giúp việc vội vàng nhận mèo nhỏ, đáp: “Vâng, thiếu gia, tôi sẽ tìm cho nó chủ nhân thích hợp.”
Kiều Tịch rời khỏi vòng tay của Lục Hoặc, mùi hương cô ngửi thấy cũng giảm dần.
Đôi mắt xanh ngọc nhìn Lục Hoặc đầy mong đợi, như thể cầu xin anh đừng đuổi cô đi.
Bình luận